[Fanfic] [Bác Quân Nhất Tiêu] Tận Nguyệt Tàn Vân

Chương 36: Nguyệt Diệp Gian Chiếu* (Hoàn)


trước tiếp

Hạ chí đến thu phân, tiết trời vàng rũ một màu nhàn nhạt hắt hiu, vừa đủ để những hoài niệm cũ kỹ xa vời được dịp trút bỏ hết đám gông xiềng quấn thân, chậm chạp thoát ra khỏi nấm mồ sâu hoắm của quá khứ, rồi từng chút nhỏ giọt luồn qua khe hở, cứ thế men theo lối mòn quen thuộc của dòng hồi ức mà ùa về giữa chốn thực tại mênh mông.


Đâu đó trên ngọn cây đằng già cỗi kia, chiếc lá cuối cùng tàn úa trơ trọi, bất chợt buông mình nương theo ngọn thu phong nhẹ hẫng xuyên tạc. Sau một tầng lửng lơ giữa khoảng mây trời bạc sắc, cuối cùng đành phải mang luyến lưu một đời, âm thầm rơi xuống, cùng nỗi tiếc hận chôn mình dưới lớp bụi trần ai.


Thật khiến cho cố nhân, kẻ bao ngày mộng du vừa tỉnh cơn bỉ cực, ở trong lòng cũng sinh nhiều cảm khái ngậm ngùi vô hạn.


Tiêu Chiến chạng vạng hơi sương, một thân đơn chiếc ngồi bên mái đình đỏ ngói, mắt biếc đong đưa thả mơ màng trôi xuôi theo ngọn cỏ đang lay động dưới thềm hoa.


Đêm nay là đêm trăng tròn.


"Tam thiếu gia, muốn cho em một bất ngờ, mau trở về a!!"


Anh thẫn thờ tự mình ôm lấy giấc mộng riêng, lại không nhịn nổi chờ mong, liền cười đến tư ý đầy ắp ngọt ngào.


Cũng cùng lúc này, Vương Nhất Bác đang ngồi xe lớn bên cạnh còn có thêm đại thiếu Nhất Kiện, từ xưởng gạo quay lại Vương phủ sau một ngày dài làm việc mệt mỏi.


"Nhất Bác, tối nay có dự tính gì?? Hay để anh sai người chuẩn bị một chút??"


Tam thiếu đương lúc tâm tình không mấy an ổn, nên chỉ có thể qua loa đáp lại.


"Anh cả, thực không cần đâu!!"


Nhất Kiện liếc mắt trông thấy nét mặt nôn nóng khó nhẫn của hắn, liền nhướng mày trêu chọc mấy câu.


"Sao hả?? Đây là muốn cùng ai kia hai người tận hưởng??"


Nói đoạn, đại thiếu ở trong lòng thực cũng có chút không kìm được, mới ngưng lại cười khẽ một bận trước khi nhỏ giọng tiếp tục.


"Thôi được, anh cũng không ép. Bất quá phải nhớ ăn trứng gà đỏ có biết chưa??"


Đợi đến lúc xe của họ Vương vừa kịp đỗ lại sau cánh cổng lớn, tam thiếu một bộ hối hả, nhanh chóng đối Nhất Kiện từ giã hai câu. Cuối cùng một mạch thẳng hướng trung lầu đi vội. Bởi vì hắn thật ra chính là đang có một việc muốn nói cho Tiêu Chiến biết.


"Thiếu cô gia ở đâu??"


Trong phòng giờ này chỉ thắp duy nhất ngọn nến nhỏ, cùng một đứa nha hoàn đang đứng hầu bên cạnh.


Vương Nhất Bác đảo mắt khắp nơi, thế nhưng đến cả bóng dáng người kia một chút cũng không tìm thấy. Chính vì vậy âm giọng hắn hiện thời nghe qua liền muốn tăng thêm năm sáu phần gắt gỏng.


"Tam thiếu gia, cô gia đợi người ở ngoài đình, còn căn dặn..."


Hắn trong dạ đang rất gấp, bởi do bên ngoài thềm trời kia, màn đêm cô tịch đã chậm rãi buông xuống lâu rồi. Biết đâu ở nơi cảnh vắng hoa tàn ấy, sương gió buốt lãnh lại càng trở nên dày đặc hơn mấy tầng.


Tam thiếu ngay lúc này chính là bộ dáng cuống quýt lo sợ, tiểu tâm can của hắn ở nơi đó không may bị nhiễm lạnh.


"Lấy đến một chiếc áo choàng trước!!"


Chẳng đợi kịp lời cô hầu gái rành mạch nói hết một câu, hắn đã trực tiếp ra lệnh.


Sau đó cùng cô ta nhanh chóng men theo lối rẽ hướng tới cuối vườn thượng uyển. Ở dưới ánh nguyệt quang vằn vặt bao trùm soi tỏ, phút chốc hai người đã đi đến bên cạnh mái đình nhỏ lồng ngập bóng trăng ngà ngọc.


Giữa khoảng mông lung diệu vợi, Vương Nhất Bác chân thực trông thấy Tiêu Chiến tấm lưng gầy mảnh như liễu bồ, đang yên tĩnh đối diện tầm mắt rạo rực nhớ mong của hắn.


"Được rồi đưa áo choàng cho ta, em trở về đi!!"


Chờ đến khi người bên cạnh vừa khúm núm quay gót cáo lui, hắn lại như đột nhiên nghĩ tới gì đó, liền thêm lần nữa lên tiếng.


"Căn dặn bọn người hầu, bất kể là ai cũng không được phép đến đây, rõ chưa??"


Thời điểm kẻ dư thừa chớp mắt khuất lẩn mất nhân dáng sau gốc cây đằng to lớn, Vương Nhất Bác mới nhẹ nhàng quay đầu nâng lên cước bộ, chậm rãi đi tới phía trước.


"Có lạnh không hả??"


Hắn hạ thấp người, đem áo choàng đã ủ ấm, từ phía sau cẩn thận vòng qua, khoác lên đôi vai gầy nghiêng nghiêng phảng phất ánh tơ vàng óng ả đang tràn lan phả xuống từ thềm trời cao ngất.


"Tam thiếu gia!! Trở về rồi sao??"


Tiêu Chiến mơ màng khép nhẹ hàng mi, bên khoé miệng sâu sắc kéo cao một đường, ngân dài tiếu ý, tự động ngả người tựa vào vòng tay rắn chắc của hắn.


"Phải đó!! Trở về rồi!! Còn có rất nhớ anh nữa!!"


Tiêu Chiến ở trong lòng hắn, nhẹ giọng hờn dỗi đôi lời.


"Tôi ở đây chờ em rất lâu, làm sao bây giờ, trứng gà cũng đều đã nguội hết rồi??"


Vương Nhất Bác bấy giờ mới thực để mắt tới, ở trên mặt bàn bằng đá mài chạm phụng khắc rồng bên cạnh bọn họ, là một mâm rượu thịt thơm lừng, và cả một dĩa trứng gà luộc.


"Là anh tự mình chuẩn bị hết sao??"


Hắn tận sâu trong thâm tâm quả thật có chút bất ngờ, cũng có chút cảm động đến đau lòng.


"Cái này cũng chẳng phải lần đầu tiên. Chỉ là năm đó, em...không trở về nhà!!"


Tiêu Chiến âm giọng không nghe ra nổi vui buồn, cứ thế đều đều kể cho hắn nghe về một câu chuyện cũ, khiến Vương Nhất Bác hiện tại trong lòng vô cùng khổ sở, nhớ tới đoạn thời gian tội lỗi chất chồng trước đây.


"Xin lỗi!!


...Tiêu Chiến, thật xin lỗi anh!!"


"Bỏ đi, ai bảo em chính là trượng phu của tôi, thiết nghĩ phần tâm ý này cũng không có gì quá lớn!!"


Vương Nhất Bác cổ họng một trận nghẹn đến tê dại, hắn rất muốn ngay lúc này càng ôm lấy anh chặt thêm, lại chặt thêm chút nữa.


Tốt nhất chính là cả đời cũng không để anh nửa bước rời xa hắn.


"Em khóc sao??"


Cảm giác bỏng rát chớp nhoáng xối ùa trên vai, Tiêu Chiến hoảng hốt từ trong cái ôm cứng rắn của hắn giãy giụa xoay đầu, lại đúng lúc phát hiện đáy mắt người kia tự bao giờ đã bị ánh trăng bạc sắc chói lọi đêm nay, chiếu rọi đến đỏ hồng gay gắt.


"Sao em ngốc đến như vậy chứ??"


Tiêu Chiến mỉm cười âm thầm mắng tam thiếu thật sự quá mức trẻ con, liền rướn người dịu dàng đưa tay vỗ về xoa dịu gương mặt hắn, cuối cùng còn muốn kéo hắn bước qua ngồi xuống bên cạnh mình.


Thế nhưng Vương Nhất Bác ngược lại ở trong lúc này, chỉ một mực yên lặng, bất động thanh sắc nhìn anh mải mê không đổi.


Sau nửa khắc bị nồng nàn cháy bỏng guộn sạch đi tất cả tâm trí, tam thiếu thật không còn cách nào kìm lòng được nữa, liền một tay sấn tới ghì chặt lấy eo nhỏ của người kia dứt khoát kéo về phía mình. Trong khi Tiêu Chiến cả thân thể mềm dẻo gợi tình, dường như cũng nhất mực nhu thuận, để mặc cho bản thân mê muội chìm sâu vào nụ hôn ngọt ngào của hắn.


Đến lúc Vương Nhất Bác đầu lưỡi trơn trượt kinh qua trăm bận quá phận càn quấy, sau cùng mới tận ý lui ra khỏi khoang miệng ẩm ướt phủ đầy mật dịch kia, thì sắc diện của Tiêu Chiến ở bên dưới màn ánh sáng lung linh huyền ảo của đêm rằm, cũng bỗng chốc hoá thành hồng tươi một mảng, dụ người khao khát cuồn cuộn dâng trào.


"Tam thiếu gia...


...còn chưa nói với em....


...sanh thần khoái lạc.....!!!"


Tiêu Chiến khoé mắt mọng đỏ, tràn đọng một tầng thủy quang trong suốt ướt át, hợp cùng với nhịp thở rối loạn vô phương cứu vãn, ngay thời điểm này lại chậm chạp tiến đến, nặng nề âm giọng ở bên tai hắn nỉ non trầm bổng.


Cảnh khuya yên ả, tứ bề gió lộng dạt dào, xua hương đêm nồng đượm bao trùm tan dần trong hư ảo.


Tròng mắt hắn sẫm sắc bất di bất dịch, cùng ánh bạc tít trên chín tầng cao, đương thì gay gắt đối chọi, lại thoáng chốc vì chút ngỡ ngàng giữa giờ phút này mà chấn động co giãn liên hồi.


Tam thiếu đại não căng cứng theo đó cùng một thời khắc như được nhen lửa châm ngòi tích tắc nổ ầm, vang rền bạt gió. Khi chính mình thực mục sở thị thân thể người kia hiện tại gần kề ở trước mặt hắn, cho dù là nhất cử nhất động, tất thảy đều tựa hồ đang muốn phô bày ra hết dáng vẻ yêu mị thập phần câu dẫn.


"Lễ vật mang cho tôi đêm nay, anh để ở chỗ nào vậy??"


Tiêu Chiến tâm trí còn mãi mơ màng phiêu lãng chốn hồng hoang, cho nên hiện tại trong lòng có phần mờ mịt, chưa thấu suốt nổi lời hắn vừa nói.


"Tôi quên mất, em mau ăn mì trường thọ trước!! Để tôi bóc trứng gà này cho em có được không??"


Vương Nhất Bác thẳng lưng tựa ra sau thành ghế, khoé miệng gian trá nhếch cao một đường, sủng nịnh ngắm nhìn tiểu tâm can từ trong vòng tay mình cuốn quýt muốn rời đi.


"Chờ một chút!! Mì anh nấu đương nhiên phải ăn, bất quá tôi càng muốn uống trước một ngụm rượu tình a!!"


Trên cánh môi đào mọng mềm mượt như lụa kia, ngón tay hắn dịu dàng lướt qua mấy bận yêu chiều.


"Đến đây, ở chỗ này ngồi lên!!"


Vương Nhất Bác đột nhiên nổi lên hứng thú, một tay bắt đầu đưa đến, luồn qua lớp trường bào màu tía, trực tiếp vồ lấy nắn bóp vòng eo mảnh khảnh của anh.


Tiếp đến còn cường ngạnh không chút kiêng dè, thừa cơ gây ra sức ép, cố ý đem địa phương êm ái mẫn cảm nơi đó, bất ngờ ghì mạnh. Thành công để Tiêu Chiến ngây ngây ngốc ngốc giờ này, tư thế bày ra chính là hai chân dạng mở quá cỡ, xấu hổ phó mặc cả cơ thể hư nhuyễn của chính mình cho người kia tự ý an bài, đổi thành quỳ áp ở trên đùi hắn. Cùng hắn đồng điệu hưởng thụ loại xúc cảm thư thái đến mất hồn, khi hai bộ vị bán nhuyễn nóng rực bên dưới hạ thân, cách tầng tầng lớp lớp vải vóc vướng bận, ngay tại một điểm tì sát lên nhau nhịp nhàng luân động.


Tiêu Chiến cắn môi vòng tay qua cổ tam thiếu ôm lấy, nặng nề thở hắt một hơi mới hạ mắt nhìn hắn, trong khi con ngươi lóng lánh sớm đã nhiễm hồng sâu đậm hiện tại lại còn đang dần bị mơ màng kéo đến xâm chiếm.


Trên đầu, mái đình sừng sững đón gió lả lơi, tùy ý che đi nửa vầng nguyệt quang đang e lệ tạc qua dáng hình kẻ điên đảo si mê vùi mình trong trầm luyến.


Tam thiếu gia cứ thế nhìn đến ngẩn ngơ thân ảnh Tiêu Chiến kiều mị thoát tục hợp cùng với thanh âm rào rạt bay bổng của sương đêm, đem chút men say tình ái này hoà lẫn vào giữa khoảng mây trời trăng ngà toả bóng.


Hắn sau một lúc thất thần để tâm trí lạc lõng trôi xa, mãi cho đến tận giờ này mới hoàn toàn khôi phục lại tâm tình.


Chẳng chút gì hấp tấp mà chỉ chọn lấy nhàn nhã đem ngón tay thon dài mang hơi lạnh, chậm chạp lướt qua đôi rèm mi cong ngài kia, rồi dần dần rơi xuống ve vãn lên sườn mặt thanh tú của anh. Kế đến mới thuận tình cho ý niệm xấu xa trỗi dậy, một đường nương theo mạch khao khát cuồn cuộn dâng trào, suồng sã trượt xuống chỗ cổ áo kính đáo. Nơi mà hắn mươi phần biết rõ, chính là đang ấp ủ ở bên trong đó phơi phới cảnh thắm xuân nồng.


Tam thiếu không khống chế nổi dục vọng đang điên đảo gào thét, cuối cùng đành thành thực đem hết hàng cúc gấm thêu hoa đẹp mắt trên thân người kia, từng cái từng cái một dứt khoát mở bung.


"Tam thiếu...


...đừng như vậy, lỡ có người đến thì thế nào..."


"Chẳng phải vừa rồi đã nói muốn tôi khoái lạc hay sao?? Tiểu tâm can, mau tới hầu hạ thật tốt lão công của anh!!"


Vương Nhất Bác một bên nhếch mép cười tà, một bên trầm thấp phát ra âm giọng hạ lưu khôn tả.


"...nhưng mà...


...mì..."


Tiêu Chiến một lời này còn chưa kịp dứt, thì cùng lúc lụa là bao bọc trên thân anh đã đột ngột theo lực đạo không nặng không nhẹ của hắn mà trôi tuột qua khỏi bờ vai gầy mảnh, hững hờ rơi xuống. Lại vừa khéo ở điểm lưng chừng tấm lưng trần trụi nõn nà như bạch ngọc kia, mà mỏng manh vương lại một chút khiêu khích cùng mời gọi không thôi.


Bọn họ cứ thế đem hai thân thể quyến luyến ái ân cùng chìm đắm bên dưới dãy tơ vàng lấp lánh phả đầy cảnh khuya.


Ở trước mắt Vương Nhất Bác giờ này, da thịt Tiêu Chiến đang dần phát nhiệt chuyển sắc, nhuộm thắm một màu ửng hồng lồng lộng phô diễn bao nét xuân ngời.


Hắn tiện tay cầm lấy bình rượu đang được ủ ấm ở trên bàn nâng cao. Xuyên qua màn bạc óng ánh, chậm rãi rót đến cạn sạch men nồng, để nó tí tách xé toạc mảng không gian nhuốm đẫm phong tình nơi này buông thả rơi xuống, cuối cùng tụ lại thành dòng hờ hững trườn qua hõm xương trên cổ Tiêu Chiến, lại còn tham lam muốn trải mình bao trọn lấy cả khuôn ngực đang xích loã phập phồng ấy. Khiến cho anh lúc này càng vô thức cong lên thắt lưng, rũ rượi nhân dáng nương mình tựa vào gốc đa già trên cung quảng mà hưởng thụ ái lạc trầm mê.


Lá cây từng trận xào xạc đổ tiếng bên tai, không gian xung quanh lần lượt tan chảy trôi tuột vào hư cảnh không chút chân thực.


Hắn bỗng dưng ở trong phút chốc này, huyễn hoặc nghĩ đến những thứ vô cùng kỳ lạ, kỳ lạ đến mức khiến tâm trí hắn trở nên hồ đồ.


Rằng biết đâu ở dưới ánh trăng rằm bạc sắc kinh diễm đêm nay, Tiêu Chiến người mà đang nhu thuận trong vòng tay hắn, lại chớp mắt hoá thành bạch hồ ngàn năm. Ở ngay tại thời khắc ái lạc căng tràn thăng hoa, cùng trăm vạn cái đuôi mềm mại ẩn chứa đầy yêu thuật túa ra ve vãn thân thể hắn.


Bất quá đối với hắn mà nói, nếu như y có là hồ yêu thật, thì cũng là một con hồ yêu xinh đẹp nhất trần thế.


"Tam thiếu...


...a..a...a...


...a...a...!!!"


Tiếng rên rỉ thở dốc nặng nề của Tiêu Chiến phát ra, thành công ngay lập tức kéo hắn một thân trầm luân mộng mị trở về thực tại.


Đầu nhũ đỏ tươi lúc này đã thấm đẫm hương rượu, vừa lúc bị cơn gió đêm nay lang chạ thổi qua mơn trớn đến run rẩy cương cứng dụ người khi dễ kia, lại vẫn còn đang mang chút gì đó ngại ngùng nên cứ mãi ẩn ẩn hiện hiện đằng sau tầng vải vóc ít ỏi che đậy. Thực khiến cho con ngươi sẫm sắc của hắn, giữa vùng khoảng cách hạn hẹp như vậy, gần như tích tắc bốc cháy.


Cổ họng bỏng rát kêu gào, hắn đăm đăm ánh mắt ngấn đầy dục vọng gán chặt lên thân thể anh, trong khi bản thân chậm rì rì nuốt xuống một ngụm cơ khát kinh hồn.


Bất quá cho đến cuối cùng vẫn là vô lực kìm hãm, chẳng chút nhịn nổi thèm thuồng, liền cứ như vậy nhanh chóng nghiêng đầu áp tới, trực tiếp há miệng ngậm lấy một bên ngực phập phồng đưa đẩy của Tiêu Chiến mà tùy tiện liếm mút.


"Tam...


...tam...thiếu...


...ư...m..m...!!!"


Tiêu Chiến thân thể mềm dẻo bán khoả, ngửa người ra sau, vô thức rên rỉ trong cơn khoái hoạt vừa bất ngờ ập tới, nhấn chìm đi tất cả kháng cự yếu ớt vẫn chưa kịp thành hình.


Cảm giác ẩm ướt nhộn nhạo dâng tràn như sóng cuộn nơi đầu nhũ sưng phồng vì bị càn quấy quá độ.


Tiêu Chiến giữa lúc thần trí hư thực đan xen, vô phương phân rõ, xem rốt cuộc là chính mình chút linh thức còn sót lại, có phải hay không cũng sắp bị người kia một lần nuốt xuống sạch sẽ.


Cùng lúc này chỗ hạ thể đang giao triền bên dưới, lực đạo ma sát càng lúc mãnh liệt càng tăng thêm mấy phần. Đôi chân Tiêu Chiến đã quỳ đến tê dại hết khớp xương, hoàn toàn không còn tìm ra chút tồn tại nào nữa.


"Tam thiếu....


...dừng...


...mau dừng lại....!!!"


Khoang miệng của tam thiếu thật sự ấm nóng đến cùng cực, lúc đầu lưỡi mềm mại thấm đẫm dịch vị ở bên trong hư hỏng chơi đùa quấn quýt cùng điểm hồng đang cương cứng trước ngực mình, Tiêu Chiến quả thực hưng phấn tới mức không chịu đựng nổi, liền bất giác vặn vẹo thân thể giữa vòng kìm kẹp của hắn. Như có như không càng đem địa phương hừng hực khát cầu của bản thân, tận ý mà đưa đẩy giữa vòng kẽ răng bén nhọn kia.


"...a...a...a...!!!"



trước tiếp
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.