[ĐN BNHA] Nhật Ký Phản Động Anh Hùng

Chương 18: Em hỏi anh một câu thôi, anh thích hay ghét?


trước tiếp

Sau khi đã quét sạch người của dinh thự Riche, An thản nhiên cất bước đi vào dinh thự rộng lớn để tham quan đôi chút.
Quả là người trong ngành bất động sản, thật là giàu có. Nội thất trang trí bên trong dinh thự đều là mô phỏng theo phong cách của hoàng gia châu Âu. Rất xa hoa và lộng lẫy. Chỉ tiếc rằng, máu đỏ ở khắp nơi đã che lấp đi vài phần vẻ đẹp ở nơi đây.
An ngồi trên thân kiếm, bay bay dọc ở các hành lang, bay đến trước một cánh cửa có cách trang trí rất bắt mắt. Cô dừng lại, đưa mắt quan sát kĩ. Cánh cửa cao lớn kia hoàn toàn làm từ vàng thật, ở tay nắm cửa còn có đính ngọc châu nhiều màu trông rất nổi bật.
Có thể điên tiền đến mức nào để có ý tưởng làm ra cánh cửa này vậy?
An chạm tay lên cánh cửa vàng, trực tiếp đem cất vào túi không gian của mình.
Dù gì thì chủ của thứ này cũng đã chết rồi, bà đây lấy về dùng cho đỡ lãng phí, xem như là góp chút công đức.
[...] Hệ thống xin phỉ nhổ cho lời bạo biện của ký chủ.
Ký chủ lấy trộm thì cứ nói là lấy trộm, không cần phải khoa trương lươn lẹo như đang làm việc tốt vậy đâu!
"Chủ của thứ này cũng đã đi bán muối, vậy thì hai cánh cửa vàng này chẳng phải là đồ vô chủ sao? Bà đây là không muốn nhìn thấy nó mồ côi tội nghiệp nên mới tốt bụng mà đem về dùng." An tỏ ra vẻ mặt chính trực vô cùng.
[...] Hệ thống tắt máy.
An lấy đi mất cánh cửa vàng, cả không gian bên trong căn phòng lập tức trở nên sáng lòa bởi ánh sáng hiện ra trước mắt cô.
Ở đâu cũng toàn là vàng.
An không ngần ngại, liền một lần vơ tay lấy hết đám nội thất bằng vàng ròng kia bỏ vào trong không gian.
Trong quá trình vơ vét của cải, An vô tình phát hiện một phong thư có hoa văn kỳ lạ được vứt trong cái thùng rác dát vàng đặt ở nơi góc phòng.
An cầm lên phong thư lên xem thử, tiện tay lấy luôn thùng rác dát vàng.
Trong bức thư chỉ có danh thiếp của một nhà hàng hoàng gia, còn kèm theo một tờ giấy với dòng chữ được ghi ngoằng nghèo bằng tiếng Pháp, cô hoàn toàn đọc không hiểu.
Len vẫn nằm xỉu ngất ngây ở phía sau An, cô quay người lại, giơ chân đạp anh ta một cái khiến anh ta rơi khỏi thân kiếm, trực tiếp ngã sấp mặt ở dưới sàn. Len vừa giật mình vừa đau điếng bất đắc dĩ tỉnh lại, bò dậy trên mặt sàn.
Gương mặt Len xuống sắc không ít, anh ta ôm ngực, khó chịu vận sức đứng dậy, bực dọc ngước mặt lên nhìn An: "Cô muốn giết tôi có đúng không? Giết thì cứ thẳng tay giết đi, có cần phải giày vò tôi như vậy không hả?"
Dòng khí nguy hiểm bất chợt lưu chuyển quanh thân, An nhướng đôi mày: "Muốn chết thật à?"
Mồ hôi lạnh vươn trên vầng trán, Len cố gắng nhe răng cười hì hì: "Tôi đùa ấy mà!" Tôi còn yêu đời lắm!
Mà nếu anh ta có chết cũng nhất định sẽ không chết dưới tay của An đâu!
Anh ta không muốn bị hàng ngàn thanh kiếm của cô đâm xuyên qua từng bộ phận trên cơ thể của mình chút nào! Không muốn làm nhím đâu!
An ném tờ giấy có dòng chữ Pháp đến trước mặt Len, anh ta bắt lấy tờ giấy, đọc sơ sài qua một lần. Len bĩu môi chê bai, "Chữ xấu quá!"
"Tôi cần anh bình phẩm nét chữ à? Dịch nghĩa đi!" An trừng mắt.
Len xụ mặt, vẻ mặt khó chịu. Vậy thì nói ngay từ đầu thì không được à?
Quăng cho anh ta một tờ giấy thì là có ý gì?
Anh ta làm sao mà hiểu được những mạch suy nghĩ kỳ quái của An cơ chứ?
Len chậm chạp đưa mắt nhìn vào dòng chữ ngoằng nghèo kia một lần nữa, anh lẩm bẩm lầm bầm trong miệng, đôi mày hơi nhíu lại. Len ngẩng đầu nhìn cô, nghiêm túc nói: "Cuộc gặp mặt sẽ diễn ra vào tuần sau, địa chỉ đã được định sẵn không đổi. Nguyên văn là vậy."
"Lời lẽ như vậy thì không giống như đối tác làm ăn." An sờ cằm. "Anh nghĩ sao?"
Len vo tròn tờ giấy ném sang một bên, "Có thể là đi gặp Quý Bà Đỏ hoặc Lyous Han. Hoặc là gặp cả hai."
An nhếch môi, cười giảo hoạt: "Được. Vậy thì tiện thể đi xử hai tên kia luôn."
Len thoáng rùng mình, nói: "Muốn đi thì cô đi một mình đi! Tôi không đi theo nữa đâu!"
Anh ta mới đi cùng cô có một buổi sáng thôi, mà đã nửa sống nửa chết, thân tàn ma dại. Còn đi theo An thêm dù chỉ một chút nữa thì đến cái mạng này cũng chẳng còn giữ nổi nữa!
"Không cần anh đi làm hỏng chuyện. Một mình tôi là đủ cân hai người kia."
Len an tâm vuốt ngực. Cô ngông cuồng, cô có hậu thuẫn, cô nói gì cũng hay hết!
Hỏa Linh kiếm bay bay ra ngoài lại đột nhiên dừng lại, An quay đầu nhìn Len chằm chằm. Cô đáp xuống, đi đến trước mặt Len, xoa xoa bàn tay.
Len: "?"
An nắm tay thành quyền, nhìn vào vùng dưới ngực Len một chút, cô giơ tay dùng sức dứt khoát đấm mạnh vào. Len đau điếng, khụy cả người xuống, anh cố chống tay lên sàn làm điểm tựa. Bên trong cơ thể, Len cảm nhận được như được khai thông chỗ nào đó, liền phun ra một ngụm máu sẫm màu.
An ném một hộp khăn giấy xuống, "Không cần cảm ơn."
Len: "..." Ai muốn cảm ơn cô chứ? Ảo tưởng!
"Sau này, nếu tôi có bị tụ máu cũng sẽ đi bệnh viện. Không cần cô giúp đâu!" Len oán trách, dùng giấy lau sạch máu còn vương trên môi.
"Làm ơn mắc oán. Hừ!"
Len hậm hực. Ơn ơn nghĩa nghĩa cái quái gì chứ? Cô chắc chắn là thừa cơ trả thù thì có!
Dường như An nhìn thấy được những suy nghĩ của Len, cô nhếch miệng cười cười vô cùng gợi đòn, trên mặt đã khắc rõ những con chữ to tướng nổi bật, "Tôi trả thù đấy! Thì làm sao?"
Len âm thầm nguyền rủa An một vạn lần trong lòng.
An không thèm quan tâm, thẳng tay ném Len lên một thanh kiếm khác, cùng nhau ra khỏi dinh thự. Cô vừa đi không lâu thì có một vụ nổ lớn xảy ra, ánh lửa hung ác nuốt trọn cả căn dinh thự, tất cả đều cháy dữ dội, thành tro tàn mà hòa vào làn gió bay đến nơi xa
...
Thủ đô Paris. Pháp.
Rin đang vô cùng vừa ý với căn biệt thự mà bản thân cô phải đắn đo rất lâu mới quyết định ký hợp đồng với bên công ty bất động sản.
Theo yêu cầu của An, căn biệt thự tọa lạc tại trung tâm thủ đô Paris, ở gần tháp Paris hùng vĩ. 
Mặt tiền của căn biệt thự được thiết kế sang trọng như một tòa lâu đài cao cấp với sắc trắng chủ đạo, phần thân của tòa biệt thự được tạo tác các hoa văn, phù điêu tinh tế, mềm mại mang đến nét kiêu sa, quý tộc. Xung quanh là tiểu cảnh sân vườn phù hợp với lâu đài uy nghi. Tất cả các chi tiết hài hòa tạo nên một kiệt tác giữa thiên nhiên mang đến không gian sống lý tưởng, hoàn hảo khẳng định cuộc sống đẳng cấp của gia chủ.
Căn biệt thự này chính là ngôi nhà mơ ước của bao nhiêu người.
Bây giờ Rin mới sâu sắc nhận ra, bên cạnh có một bà chủ vừa nhiều tiền vừa hào phóng là có lợi đến cỡ nào.
Rin bận rộn thu dọn, mang quần áo của mọi người sắp xếp vào từng căn phòng ngủ. Phượng Hoàng Lửa vui vẻ chạy lon ton phía sau cô, nó muốn cùng cô khám phá ngôi nhà mới này.
Tiếp đó thì Rin đi ra ngoài mua chút đồ ăn. Ở gần đây lại có một siêu thị nên rất thuận tiện cho việc đi chợ. Rin đi loanh quanh trong siêu thị, mua vài nguyên liệu cơ bản rồi lại trở về nhà. Bắt đầu đeo lên chiếc tạp dề để vào bếp nấu vài món đơn giản cho buổi tối.
Sau khi nấu ăn xong xuôi, Rin cùng Phượng Hoàng Lửa ngồi ở phòng khách xem TV.
Phượng Hoàng Lửa xem mấy bộ phim tình cảm, thì cảm thấy vô cùng nhàm chán, nên đã lim dim mắt ngủ luôn.
Không biết là đã qua bao lâu thì Phượng Hoàng Lửa bị âm thanh đóng mở cửa làm cho tỉnh giấc. Nó mở mắt nhìn sang Rin thì nhìn thấy cô đã ngủ gật, vì vậy nên đành tự vận động đi xem động tĩnh ở phía cánh cửa.
Phượng Hoàng Lửa bay chậm rì rì về phía cánh cửa. Khi nó nhìn thấy An, liền nhanh như điện, lập tức bay vèo một cái, chui tỏm vào vòng tay An.
Phượng Hoàng Lửa đặt mõm lên cổ cô còn thè lưỡi dài ra liếm.
Len nhìn thấy cảnh này, liền nói: "Nếu Lão Đại nhìn thấy được cảnh này. Tôi đảm bảo anh ấy sẽ cắt lưỡi của con heo này."
"Anh mù à? Nó là phượng hoàng." An liếc Len một cái.
Ngón tay Len chọc chọc vào cái bụng mềm mềm của Phượng Hoàng Lửa, "Cô mới mù đấy! Không nhìn thấy nó toàn là mỡ à?"
Phượng Hoàng Lửa quay sang, há mõm cắn ngay vào ngón tay Len một cái. Len nhảy dựng lên, luống cuống rút ngón tay đau điếng trở về. "Money, mày dám cắn tao hả?"
An cong môi cười trên nỗi đau của người khác. Rồi bế Phượng Hoàng Lửa trên tay, ung dung đi vào phòng khách. Vừa ngồi xuống ghế, cô đã lấy điện thoại ra để xem tin tức.
Trên những trang mạng xã hội, đang xôn xao về việc tháp Paris bị đổ sập.
An vui vẻ tắt điện thoại, để sang một bên. Mà vừa ngẩng đầu lên thì vừa vặn nhìn thấy cảnh Len thẫn thờ ngồi chống cằm nhìn Rin đang say giấc trên ghế. Trong ánh mắt thăm thẳm của Len dường như ẩn hiện vài tia ánh sáng.
An ghét bỏ lên tiếng, "Ngắm chị tôi thì phải lấy thân đền đáp đấy nhé!"
Vậy mà An không ngờ, Len chưa nghĩ đã đáp: "Ừ." 
An cười một tiếng. Len nghe thấy tiếng cười kia liền lập tức tỉnh ra, nhìn sang An, lại còn nhớ ra đoạn đối thoại vừa rồi. Biểu cảm trên gương mặt Len nhất thời biến hóa vô cùng đặc sắc. Anh ta muốn nói gì đó để biện bạch nhưng há miệng một hồi vẫn không biết bản thân nên nói gì cho đúng.
An còn đưa ánh mắt sang Rin đang còn nhắm mắt kia. Hai vành tai của cô nàng cũng đã sớm đỏ lên nhưng vẫn kiên trì nằm im lặng trên ghế mà tiếp tục giả vờ ngủ.
Sau một hồi im lặng khó xử, An cuối cùng cũng lên tiếng. "Có thể hai người không nhận ra, nhưng khi cả hai nhìn thấy đối phương, ánh mắt của hai người giống như đang tỏa sáng lấp lánh vậy."
"Tôi vốn đang tìm kiếm mùa xuân của đời mình, cho đến khi cô ấy tình cờ cười lên." Len cười, ánh mắt dịu dàng, vươn tay chạm nhẹ lên gò má của Rin.
An nghe câu này không khỏi rùng mình, da gà da vịt nổi lên từng đợt. "Muốn hâm nóng tình cảm thì lên phòng mà làm, đừng ở đây phát cơm chó, bà đây ăn không nổi."
Len không những không thẹn thùng rụt tay về mà còn vươn cánh tay còn lại ra, một vòng tay bế gọn Rin mà đứng lên. Còn thè lưỡi trêu ngươi, "Cho cô ăn đến nghẹn chết luôn." Nói xong thì bế Rin chạy biến lên phòng.
Mẹ kiếp! Yêu đương vào là đều có bệnh hả?
Nếu không phải anh ta trên tay còn đang bế chị Rin, thì bà đây đã không ngại mà đánh cho một trận rồi!
Phượng Hoàng Lửa bên cạnh chẳng hiểu chuyện gì, nó chỉ muốn yên tĩnh làm một con phượng hoàng xinh đẹp mà thôi!
Phượng Hoàng Lửa đang nhỏ nhắn như mèo con thì đột nhiên hóa lớn bằng một con chó săn. Rất dễ dàng đẩy ngã cô nằm ra ghế, nó nằm đè lên người cô dụi dụi, còn ra sức lấy lưỡi liếm mặt cô.
Ngày thường, bởi vì luôn có sự hiện diện của Yong nên nó không thể nào đến gần chủ nhân được. Hôm nay, hắn ta không có ở nhà, nó quyết định sẽ vượt rào.
"Chủ nhân." Âm giọng ngọng nghịu lạ tai vang lên.
An khẳng định bản thân không nghe nhầm, cô nắm lấy mõm của Phượng Hoàng Lửa đẩy xa ra một chút rồi thả tay ra.
Phượng Hoàng Lửa chớp chớp hai mắt to tròn, nghiêng cái đầu sang một bên. Giọng nói nó bập bẹ như trẻ con mới tập nói, gọi: "Chủ nhân."
"Ngươi, từ lúc nào lại biết nói vậy?" An sờ mõm nó. Từ lúc nào mà lại thăng cấp biết nói tiếng người thế này?
Phượng Hoàng Lửa vẫy đuôi, nhìn cô: "Chủ nhân."
"Là ai dạy ngươi?"
"Chủ nhân."
"Ngươi gọi hồn à?"
"Chủ nhân."
"Câm miệng."
"Chủ nhân."
An: "..."
An bất lực xoa xoa thái dương. Phượng Hoàng Lửa này ngoài hai tiếng "Chủ nhân" này ra thì Phượng Hoàng Lửa hoàn toàn không nói thêm được gì cả.
Phượng Hoàng Lửa nhìn thấy cô mệt mỏi xoa thái dương, nó cũng lo cho chủ nhân mình, nên lại trèo lên người cô, lại gần đưa lưỡi liếm.
An đẩy cái mõm của nó ra, "Đừng có liếm nữa! Mẹ kiếp!"
Thấy cô có phản ứng, nó còn tưởng là cô thích, Phượng Hoàng Lửa nó còn ra sức giam cô dưới bốn cái chân của nó mà ra sức liếm.
Bị Phượng Hoàng Lửa vừa lớn vừa nặng này bò lên người cô, còn liếm cô, khiến An thập phần khó chịu, gằn giọng mà chửi: "Mẹ kiếp!"
Sau tiếng chửi thì Phượng Hoàng Lửa đột nhiên biến mất, phía trên người An không còn chịu sức nặng đè xuống liền thoải mái một chút.
An chống tay ngồi dậy, quay đầu nhìn sang Yong đã ngồi ở bên cạnh. "Anh không vào bằng cửa như người thường được à? Thoắt ẩn thoắt hiện là muốn biến thành tiên nữ sao?"
Ánh nhìn của Yong chiếu lên người An như dò xét, có chút hung dữ, có chút lạnh lùng, còn cả sự u ám vẫn còn đang bao quanh lấy đôi mắt của hắn.
Phượng Hoàng Lửa kia quả thật tương khắc với Yong, không cần biết nó làm gì thì cũng chọc cho hắn tức giận.
Yong cũng vì An thích thú với Phượng Hoàng Lửa nên mới nhịn xuống mà để cô nuôi nó. Nếu không nể mặt An, thì Yong đã ném Phượng Hoàng Lửa đi từ lâu rồi. Lúc nãy còn nhìn thấy Phượng Hoàng Lửa liếm cô như vậy, hắn chỉ vứt nó ra bên ngoài thì cũng là may mắn cho nó lắm rồi.
Yong vươn tay xoa xoa hai má của cô, việc động chạm tiếp xúc thế này luôn khiến tâm trạng hắn ổn định lại hơn. An chạm vào tay hắn, "Em muốn hỏi anh cái này."
Yong theo thói quen, khẽ nắm lấy bàn tay cô mân mê, "Em hỏi đi."
An nghiêm túc nói: "Chúng ta tách riêng ra sống đi."
Nghe đến đây, Yong trong vô thức khẽ siết lấy bàn tay nhỏ của An. Hắn nhíu mày, hỏi: "Tại sao?"
"Len và Rin bây giờ cũng đã chính thức trở thành một đôi, bọn họ sống chung với chúng ta thì có chút bất tiện." An hơi ngẩng đầu muốn quan sát thái độ của Yong. "Vì vậy, em nghĩ nên sắp xếp họ ở chỗ khác. Len là người của anh, nên em muốn nghe thử ý kiến của anh."
"Em quyết thế nào thì sẽ là thế đó."
An mỉm cười hài lòng, cảm thấy hai bàn tay mình có chút hơi tê, "Anh nắm tay em chặt thế làm gì?"
Yong lúc này mới bối rối buông tay cô ra, "Không có gì."
"Thật không?" An cười hì hì, tiến đến xoa xoa rối tung mái tóc của hắn. Nhìn những sợi tóc đen trắng lẫn lộn của Yong, cô hơi ngưng tay.
Yong lấy bàn tay đang đặt trên đầu mình xuống, "Đừng xoa đầu anh."
"Tóc của anh từ lúc nào lại bạc nhiều đến vậy? Anh lại dùng Lời nguyền đi nguyền rủa ai sao?"
Năng lực ít dùng nhất cũng là năng lực nguy hiểm nhất của Yong. Chỉ cần một lời nói của hắn cũng đủ để thay đổi vận mệnh của mọi thứ.
Khá giống với năng lực thôi miên của Len, nhưng khác nhau ở rất nhiều phương diện.
Và cái giá của năng lực Lời nguyền này được đánh đổi bằng tuổi thọ của chính bản thân Yong.
An nhớ khoảng hai năm trước khi lần đầu gặp, mái tóc của Yong vẫn còn đen tuyền. Nhưng chỉ vài tháng sau đã bạc đi hơn nửa.
Là do hắn đặt lời nguyền rủa lên cô, muốn cô chết cùng hắn.
"Anh không có, anh chỉ dùng lời nguyền với em."
"Anh cũng chỉ nguyền rủa em một lần, làm sao mà..." An như nhận ra điều gì, liền kéo mặt Yong sang phía cô. "Có phải anh lại nguyền rủa em gì nữa phải không hả?"
"Anh..."
"Có phải anh nguyền rủa rằng cả đời Kiyama An này sẽ không thoát khỏi Lyous Yong anh không?"
Yong hơi chột dạ ngước mắt nhìn cô, cố gắng nặn ra vẻ mặt bình thường, nhanh chóng lắc đầu phủ nhận.
An nhìn bằng nửa con mắt cũng nhìn ra hắn đang suy nghĩ gì.
Cái tên điên cuồng chiếm hữu này, chỉ cần cho hắn một cây gậy, hắn liền có thể thọc thủng trời!
"Hai ta đã hứa rằng sẽ cùng nhau chết, nên tuyệt nhiên khi sống cũng sẽ phải là cùng nhau sống. Em sẽ không bao giờ rời xa anh."
Yong giọng điệu không vui, nói: "Nhưng hai năm trước em lại không một lời mà biến mất suốt một tuần."
An giật giật cơ mặt. Chuyện hai năm trước mà đến tận bây giờ mà hắn vẫn còn nhớ hả? Nghe giọng điệu hắn như vậy thì có lẽ vẫn còn giận dỗi cô kìa!
"Yong à!" An chớp chớp hai mắt to tròn nhìn hắn. Còn tiện tay xoa xoa mái tóc của Yong.
Yong nghiêng đầu né sang một bên, "Không được xoa đầu anh."
An nheo mắt mỉm cười, nụ cười dần mất đi nhân tính. Cô nhảy đến ôm choàng lấy hắn, ra sức giữ lấy đầu hắn để mà xoa. Yong phản kháng yếu ớt, vừa lắc đầu né tránh bàn tay của An, vừa luôn miệng kêu: "Đừng mà! Đừng mà!"
An bỗng tưởng tượng ra bản thân giống như một gã lưu manh đang ức hiếp thiếu nữ nhà lành.
Cảm thấy thật vi diệu!
...
Hai ta đã hứa rằng sẽ cùng nhau chết, nên tuyệt nhiên khi sống cũng sẽ phải là cùng nhau sống. Em sẽ không bao giờ rời xa anh.
Cũng vì câu nói này của An mà kể từ ngày hôm đó, Yong cứ suốt ngày quanh quẩn ở cạnh cô mọi lúc mọi nơi, hoàn toàn không chịu rời.
An bất lực, cũng không thèm cản hắn, mặc hắn muốn làm gì thì làm.
Khi bầu trời khoảng chập chừng tối, thành phố lên đèn, bắt đầu cuộc sống nhộn nhịp khi về đêm. Nhà hàng Hoàng gia là nơi tổ chức những bữa tiệc sang trọng, xa hoa và nhân viên ở đây chỉ phục vụ ăn uống cho những người trong giới thượng lưu.
An và Yong khoác lên bộ lễ phục chỉnh tề, trang trọng. Cô mỉm cười nhìn sang, hắn nhẹ nhàng nắm lấy tay cô. Cả hai thần thái tự tin, ung dung bước vào nhà hàng.
Không gian bên trong rộng rãi được lắp đầy bởi những bội thất bằng gỗ sáng cùng với ánh đèn sáng, tạo nên cảm giác ấm áp khi bên tai còn được những nốt nhạc vấn vương quẩn quanh.
Những nhân viên nhà hàng nhìn thấy hai người thì tiến đến, họ cùng nhau nở một nụ cười lịch sự, hơi cúi người lễ phép nói: "Xin quý ông và quý cô đây dừng bước ạ! Nhà hàng Hoàng gia hôm nay đã có người bao trọn, nên chúng tôi hôm nay sẽ không tiếp thêm vị khách nào nữa ạ!"
An chậm rãi nói, "Tôi đến đây để gặp Lyous Han."
Những nhân viên nhà hàng nghe đến đây thì đồng loạt đưa mắt nhìn nhau một cái rồi lại cẩn thận nhìn đến An và Yong, dò xét kỹ lưỡng một nam một nữ trước mắt đây.
"Mời hai vị theo tôi." Một nhân viên đại diện lên tiếng, các nhân viên khác liền lễ phép cúi đầu chào rồi đi tản hết ra chỗ khác.
An và Yong đi theo sau nhân viên kia vài vòng hành lang dài rồi mới dừng lại ở trước một tấm cửa gỗ. Trên tay nắm cửa có khắc một kí hiệu chữ H uyển chuyển khoa trương. Yong nhìn thấy kí hiệu này, bước chân lại thoáng chút nặng nề.
Người nhân viên vặn cửa đẩy vào mở ra, đợi An và Yong bước vào người nọ mới đóng cửa lại.
Căn phòng chỉ có một đèn chùm pha lê chiếu sáng xuống chiếc bàn tròn giữa phòng. Ánh sáng và bóng tối mờ ảo đan xen lại vừa vặn làm rõ dung mạo của một người đang ngồi.
An hơi tròn mắt nhìn gã đàn ông trước mắt mình. Vẻ ngoài vẫn còn tuấn tú trẻ trung hoàn toàn đối lập với những thông tin về gã là người đàn ông đã quá niên trạc tuổi tứ tuần.
An vừa vào đã cất giọng không có chút thân thiện, nói: "Bây giờ, Lão Tam và Quý Bà Đỏ kia đều đã không còn, một mình ông chắc là rất cô đơn nhỉ? Tôi sẽ tốt bụng tiễn ông một đoạn để nhanh chóng gặp lại hai người kia, thỏa nỗi nhớ nhung của ông nhé, Lyous Han!"
Lyous Han nhìn An, gã mỉm cười tủm tỉm, "Nhớ nhung gì chứ? Trí nhớ tôi không tốt lắm, sớm đã quên bọn họ lâu rồi!"
An muốn sải bước chân tiến đến bàn tròn nhưng Yong bên cạnh lại không chịu buông tay cô ra. Khẽ liếc mắt nhìn sang Yong thì thấy nét mặt của hắn không biết từ lúc nào lại trở nên vô cùng tồi tệ. Yong siết chặt tay cô và chăm chú đưa ánh mắt đề phòng nhìn gã Lyous Han kia.
Nghĩ rằng có lẽ Yong đã phát hiện ra gã Lyous Han kia hình như đang giở trò gì đó, nên cô liền thận trọng mà chú ý quan sát gã. Lúc này mới giật mình nhận ra, gương mặt của Lyous Han có vài nét tương tự với dung mạo của Yong. Chỉ vì gã ta nhìn hơi già so với Yong nên từ nãy đến giờ cô cũng không để ý mà so sánh.
An lúc này cũng nhận ra, người đang nắm tay đứng bên cạnh mình cũng mang họ Lyous.
Đừng nói là anh em với nhau đấy nha?
Sẽ không trùng hợp như vậy chứ?
Yong quay lưng bỏ đi còn kéo cả An theo sau.
"Kiyama An, cô là một người rất có bản lĩnh. Tôi rất thích." Thanh âm của Lyous Han lại vang vọng sau lưng, dù không thấy được vẻ mặt của gã nhưng nghe giọng điệu hứng thú kia, cũng đủ tưởng tượng được gã đang mỉm cười đầy nguy hiểm. "Cô nghĩ sao về việc sẽ trở thành người phụ nữ ở bên tôi?"
Trong đáy mắt dấy lên sự chán ghét, cô không nhịn được mà chửi thầm trong miệng một tiếng. An xoay đầu, cười như không cười, hỏi: "Ông như vậy gọi là trâu già gặm cỏ non đấy! Không sợ bị nước bọt của người khác dìm chết à?"
Bà đây tươi trẻ sức sống mãnh liệt như thế này mà lại thèm con trâu già như gã ta à? Phỉ nhổ.
Lyous Han vẫn giữ nguyên nụ cười trên môi, hỏi vặn lại: "Tôi không để ý đến những thị phi của người khác. Tôi thấy quý cô Kiyama đây là kiểu người kiên cường, chắc không ngại khi nghe những lời đàm tiếu đâu nhỉ?"
An xoa xoa má mình, "Tôi ngại lắm! Da mặt tôi vốn mỏng mà!"
Lyous Han hơi thu lại nụ cười, tỏ sang vẻ tiếc nuối, "Tiếc thật! Tôi thật sự rất thích cô đó!"
Yong bỗng siết chặt lấy bàn tay nhỏ của An, cánh cửa trước mắt nổ tung thành từng mảnh vụn văng ra xa. An còn chưa kịp giật mình thì Yong đã dùng năng lực Độn thổ mà đưa cô về nhà. Chớp mắt có một cái mà căn phòng ngủ thường ngày đã hiện trước mắt.
Cũng như bao lần Độn thổ khác, đều khiến cho An dạ dày kêu thét, bụng dạ nhảy nhót. An lập tức bịt miệng chạy vào nhà vệ sinh, nôn thóc nôn tháo, đến mức mặt mày xanh tái mà cố gắng trở ra ngoài.
Trong bóng tối của căn phòng, Yong lặng lẽ ngồi trên giường, hắn cúi đầu làm cô không thấy được vẻ mặt của hắn. Nhưng dòng khí nguy hiểm vẫn còn đang lưu chuyển xung quanh

1 2 »

trước tiếp
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.