[Fanfic] [Bác Quân Nhất Tiêu] Vệ Sĩ Triệu Đô

Chương 37: Người lạ.


trước tiếp


Chương 37: Người lạ.


————————-


Mật mã không giải được khiến mọi người chuẩn bị nghĩ đến phương án thứ hai, là đến cục cảnh sát gặp Trương Nghi đang bị giam giữ đặc biệt theo lệnh của cấp trên. Chỉ là bọn cảnh sát Lưu không biết, Trương Nghi không chỉ đơn giản là bị giam giữ nữa, mà hắn còn có thể vượt ngục đi bắt cóc nữa kìa, việc này Vương Nhất Bác không dám nói cho mọi người biết, vì thứ nhất là hắn đã hứa với Tiểu Lưu Thái là sẽ không nói ra. Với tính cách của cảnh sát Lưu nếu như biết chuyện này không chừng sẽ một thân một mình chạy đến cục cảnh sát hỏi cho ra lẽ, mà chưa kể trước đó anh ta còn bị nhắc nhở là không được xen vào vụ án này nữa. Cảnh sát Lưu nếu đơn phương độc mã đối đầu với cấp trên, sợ là công việc ở cục cảnh sát cũng không giữ được, Lưu Thái rất nghĩ cho baba nên không nói cho anh biết, lựa chọn nói cho Vương Nhất Bác, vì bé không biết phải nói cho ai cả.


Thứ hai, nếu như hắn nói cho mọi người biết Trương Nghi là người bắt cóc Lưu Thái và bị giam lỏng như thế, thì chắc chắn Tiêu Chiến sẽ lại đòi đột nhập cảnh cục để điều tra cho xem. Tiêu Chiến là ai a? Trước đây Vương Nhất Bác nghĩ anh chỉ là có chút gan dạ và thông minh mà thôi, nhưng dạo gần đây xảy ra nhiều chuyện quá, khiến Vương Nhất Bác lo lắng Tiêu Chiến thực sự sẽ đi liều mạng. Mỗi lần nghĩ đến như thế, cảnh Tiêu Chiến một cánh tay bị thương cùng người đàn ông mặc đồ đen lần trước đánh nhau, sau đó anh ngất xỉu là hắn cảm thấy cả người đều không tốt. Hắn không thể để Tiêu Chiến đi liều mạng được, đánh chết hắn cũng không làm như thế!


Còn một điều Vương Nhất Bác không muốn thừa nhận đó là, nếu như để chuyện Trương Nghi vượt ngục bắt cóc trẻ em này cho cảnh sát Lưu biết thì sẽ kinh động đến mấy người phía trên. Mà hắn đã từng nghĩ rồi, kinh động đến mấy người đó thì mọi chuyện không chỉ đơn giản là án giết người thông thường nữa rồi.


Đúng vậy, là Vương Nhất Bác đang trốn tránh, hắn ngay cả điều tra cũng không còn hứng thú, hắn chỉ muốn bảo vệ Tiêu Chiến mà thôi, hắn không muốn anh dẫm sâu vào chuyện này nữa.


Nhưng thế nào được khi chuyện này vốn dĩ liên quan đến anh không ít?


Vương Nhất Bác vì chuyện này mà tâm tình cực xấu, cả ngày đều không trưng ra bộ mặt dễ coi, khiến Tiêu Chiến cũng không dám đề cập đến vụ án với hắn nữa, hẳn là anh cảm thấy hắn đã rất mệt rồi.


Hôm trước nói về việc anh muốn đến đồn cảnh sát đã làm Vương Nhất Bác tức giận, anh lúc đó cũng có chút hấp tấp muốn tra án nên không nghĩ nhiều được như hắn, bây giờ ngẫm lại thực sự là liều lĩnh. Ngay cả cảnh sát Lưu còn không thể thụ lý án này, anh chỉ là một vệ sĩ thì có quyền gì muốn đến đồn cảnh sát gặp tội phạm bị giam giữ? Nếu làm theo trình tự thì còn phải báo cáo lên công ty của Vương Nhất Bác, chờ người bên đó đồng ý, mà dĩ nhiên thì họ sẽ không đồng ý, là anh không nghĩ chu đáo.


Tiêu Chiến biết rõ bản thân có tính hay hành hiệp trượng nghĩa, sợ thiên hạ đại loạn, cũng không biết tập ở đâu được, thấy bất bình lại muốn xen vào giải quyết, từ đó trở thành một loại phản xạ, xả thân làm việc nghĩa. Nếu không cũng không vướng vào rắc rối như bây giờ, muốn dứt ra cũng không kịp nữa rồi.


Cảnh sát Lưu phải đi trực, Lục Lam và Tiểu Tâm nói ở lại nhà anh trông Lưu Thái, Andrew theo Tiêu Chiến và Vương Nhất Bác về nhà, dự là sẽ ăn trưa rồi nghĩ cách tiếp theo nên làm thế nào. Cả dọc đường không khí đều im lặng quỷ dị, Andrew rốt cuộc nhịn không được nữa liền nói. "Anson đã liên lạc lại chưa?"


Từ sau khi bị bắt về, chẳng thấy cậu ta liên lạc lại gì cả.


Vương Nhất Bác lắc đầu, hắn cũng không gọi được cho Anson, cũng đã sớm biết Tiết Vũ Kiệt sẽ làm căng, tịch thu điện thoại của cậu ta, bất quá Vương Nhất Bác có chút không hiểu, với tính cách ngang ngược cố chấp của Anson mà im lặng để cha cậu ta cai quản thì hơi kỳ lạ. Vương Nhất Bác cũng không nghĩ đến việc sẽ đến nhà cậu ta để tìm người, Tiết Vũ Kiệt đã giữ người thì có mười Vương Nhất Bác cũng không vào được. Thôi thì không nên rước lấy thêm phiền phức, nhất là hắn tin tưởng Anson có tính toán riêng, ngoan ngoãn nghe lời như thế chắc chắn là vì muốn lấy chút thông tin từ Tiết Vũ Kiệt, dù sao cậu ta cũng là kẻ khôn ngoan.


"Anson rất hứng thú với vụ này, cậu ta sẽ không bỏ qua đâu." Vương Nhất Bác vừa lái xe vừa nói. "Cậu ta sẽ thấy cậu ta trở lại thôi."


Andrew nhướn mày. "Chắc chắn như vậy?"


Vương Nhất Bác cười nhạt, sợ là không ai hiểu tên đó hơn hắn.


Suốt đường về Tiêu Chiến đều không nói một tiếng nào, trong tay nắm điện thoại, mắt nhìn ra ngoài dòng đường đầy xe, không biết đang nghĩ cái gì. Dĩ nhiên thì hai tên còn lại trong xe đều nhìn thấy, chẳng qua là bọn hắn không nói, vì có vẻ Tiêu Chiến đang nghĩ đến việc mà Lương Hùng nói, cùng với việc thuốc của Kim Huyền. Hai người bọn họ đều biết, chỉ trong vòng một tháng mà lượng thông tin Tiêu Chiến phải chấp nhận là vô cùng lớn, từ việc thân phận bị đào ra, chứng đau đầu do ký ức bị mất, thuốc dùng thời gian qua có thể khiến bản thân phát điên, người anh tin tưởng làm việc bao năm qua có thể đẩy anh vào chỗ chết, rồi cả việc anh bị lừa dối ngần ấy năm. Mọi thứ dường như đều một lần ập tới, cho dù có là người mạnh mẽ hay lý trí đến mức nào cũng không thể ngay lập tức chấp nhận được, dù Tiêu Chiến có biểu hiện bình thường thì cũng ngăn nổi nỗi bất an trong người.


Vương Nhất Bác cũng không làm phiền Tiêu Chiến nữa, để anh suy nghĩ rõ hơn về việc này, có điều tra đến cùng hay không, có từ bỏ giữa chừng hay không đều do anh quyết định, Vương Nhất Bác hiện tại chỉ muốn bảo hộ anh bình an mà thôi. Lần trước anh nói thời gian của anh không còn nhiều, hợp đồng kết thúc thì anh cũng sẽ rời đi, cho dù Vương Nhất Bác có hàng trăm cách khiến anh có thể nghỉ việc ở công ty quán đản đó và ở lại đây, thì cũng không thể ngăn cản Tiêu Chiến nếu như anh muốn quay về. Có thể là quay về tìm kiếm sự thật, cũng có thể là quay về tiếp tục làm việc, hay thậm chí là làm tròn trách nhiệm của một người mang ơn Đường Thiệu, nói tóm lại, cho dù hắn có giữ anh ở lại hay không thì quyền quyết định vẫn nằm ở phía anh.


Vương Nhất Bác từng nghĩ, nếu như trong thời gian này không thể phá án xong thì sau khi Tiêu Chiến kết thúc hợp đồng và rời đi, hắn có còn được gặp lại anh hay không? Hắn đã từng nghĩ đến rất nhiều khả năng anh có thể ở lại, có thể rời đi, thậm chí có thể là tìm ra thân phận thật sự, tìm lại ký ức và trở về nơi anh vốn thuộc về, bọn họ còn có thể gặp lại nhau nữa không?


Vương Nhất Bác nghĩ nhiều như vậy nhưng chẳng có đáp án nào khiến hắn hài lòng cả. Liệu hắn có nên dùng chút quyền thế nào đó mà ép anh ở lại bên mình không nhỉ? Nghe có vẻ khá là vô liêm sỉ!


Còn đang tự đắm chìm xong suy nghĩ làm sao để giống một tổng tài bá đạo dùng tiền dùng thế để trói Tiêu Chiến ở bên cạnh mình thì Tiêu Chiến vốn đang im lặng đột nhiên quay đầu nhìn hắn chằm chằm. Vương tổng tài bá đạo không biết, vẫn bị suy nghĩ của mình chọc cười, đón nhận ánh mắt kỳ quái của Tiêu Chiến, nhưng anh vẫn không phải người thích soi mói nên không đầu không đuôi nói một câu.


"Chúng ta quay lại toà nhà số 28 đó đi."


"Hả?" Andrew đang chuẩn bị ngủ một giấc nghe vậy liền ngẩng đầu, Vương Nhất Bác cũng thoát ra khỏi suy nghĩ, khó hiểu nhìn Tiêu Chiến. "Quay lại đó làm gì?"


"Tôi nghĩ là tôi biết người kia ở đâu rồi."


.


Từ Ngôn đang cùng đồng nghiệp trao đổi về công việc hàng ngày thì nhận được điện thoại, là Lục Ý Như gọi tới. Từ sau khi gặp cô ở Dạ Điếm cùng bọn Anson, Từ Ngôn vẫn giữ liên lạc với cô, hắn cũng đã nhận lời Anson trong thời gian này sẽ giúp đỡ Lục Ý Như, để tránh cô bị người của Đường Thiệu làm phiền. Bất quá Lục Ý Như là một cô gái rất mạnh mẽ và thông minh, cho dù có bị người theo dõi cũng không lấy nửa điểm sợ hãi, vẫn đi làm và sinh hoạt bình thường, thỉnh thoảng còn mời Từ Ngôn đi ăn tối, quan hệ của hai người cũng rất tốt. Đồng nghiệp còn chọc ghẹo hắn và cô là một cặp, Từ Ngôn tuy tính tình lạnh lùng nhưng có vẻ cùng Lục Ý Như rất hợp, khi gặp nhau còn có thể nói đùa.


Bởi vì có người theo dõi, Lục Ý Như gần như khó có thể thu thập manh mối như trước đây, cô cũng có ý định đi tìm bọn Anson để tiếp tục tra án, nhưng không thể tự do hoạt động vì gần như bị giám sát rất chặt chẽ, ngay cả công việc ở Dạ Điếm cũng trở thành gánh nặng. Cô mỗi lần gặp Từ Ngôn đều là diễn cho đám người kia xem, bản thân cô thật sự tìm không ra được chút thông tin hữu ích nào, điều tra gần như rơi vào bế tắc, Từ Ngôn không thể giúp cô được nhiều hơn, vì phạm vi án hẹp, không đến lượt cảnh sát thành G được quyền can dự. Hắn cũng chỉ có thể giúp cô tra người hay có bảo hộ cô, hoàn toàn không thể quang minh chính đại tra án, như vậy không hợp với quy định.


Từ Ngôn ra ngoài nghe điện thoại, vừa bắt máy, bên kia đã là giọng nói có vẻ nghiêm trọng của Lục Ý Như.


"Từ Ngôn, giúp tôi tra một người."


"Là ai?" Từ Ngôn hỏi.


"Một người tên là Hoa Phi." Lục Ý Như nói. "Có vẻ là cảnh sát, tôi cần phải chú ý đến người đó, hành tung rất bất thường, tôi sợ lại kinh động đến đám người kia."


Từ Ngôn cau mày, không nghĩ đồn cảnh sát bên mình có người tên thế này, vả lại từ sau khi Từ Ngôn nói với cấp trên rằng Dạ Điếm không có hoạt động bất hợp pháp nào thì không có người đến đó tuần tra nữa. Nay sao lại xuất hiện một cảnh sát? Không lẽ là cảnh sát thành phố khác?


Từ Ngôn đồng ý tra người, nhưng không đáp ứng sẽ tra đúng, vì nếu là cảnh sát thành phố khác đến để tra án, sợ là có cơ mật, hắn cũng không tra được.


.


Tiêu Chiến nói anh đã biết cách tìm được người đặt mật mã, nói Vương Nhất Bác chạy đến toà nhà trên đường 28 để xem lại lần nữa, ba người cấp tốc chạy đến, nhưng do không có thẻ cảnh sát nên tuỳ tiện vào chung cư không được. Ba người đứng bên ngoài chung cư tìm hiểu một chút về toà chung cư 30 tầng này, chưng cư này hoạt động tám năm, đại đa số người đều tập trung thuê mướn ở những tầng dưới, nơi này giá thuê khá cao nên những tầng cao ở phía trên không được mấy người thuê. Những người thuê ở tầng cao chủ yếu là thuê ít ngày, ở qua đêm, xem như một loại khách sạn nhà nghỉ, thế nên việc có người đến người đi cũng vô cùng bình thường, lần trước tìm kiếm phòng 1314 không có người, phỏng chừng là tìm sai cách. Tiêu Chiến nghĩ ra cách khác, liền suy đoán lần này có thể tìm được.


Bất quá chung cư khó vào, trình bày lý do vào tìm người chưa chắc được thông qua, còn đang nghĩ cách thì Andrew vỗ vai bảo cứ để đấy hắn lo. Tiêu Chiến và Vương Nhất Bác hồ nghi nhìn Andrew tay đút túi quần nghênh ngang đi đến phòng bảo vệ, trên mặt còn đeo kính râm trông giống mấy tay côn đồ lêu lổng du thủ du thực. Bác bảo vệ thấy hắn đi đến thì cũng sầm mặt, nhìn qua cũng biết không phải hạng tốt lành gì, ngăn cản hắn không cho hắn bước tiếp. Andrew trái lại không sợ gì, kéo kính xuống để lộ đôi mắt đen sâu đầy đào hoa, gác tay lên cửa sổ phòng bảo vệ, bắt đầu trò chuyện với bảo vệ.


Vương Nhất Bác từ lần đầu tiên gặp Andrew đã biết anh ta không phải loại đứng đắn gì, nhìn qua là biết Tiêu Chiến và anh ta là hai người có tính cách khác nhau, cũng không hiểu sao có thể làm bạn mấy năm. Mà Tiêu Chiến hình như cũng rất tin tưởng anh ta, đều nhìn về phía Andrew, lâu lâu thấy Andrew đưa tay chỉ về hai người bọn họ, trong tay còn cầm điện thoại cho bảo vệ xem cái gì đó. Bảo vệ ban đầu là cau mày, sau đó vẻ mặt kinh ngạc nhìn hắn, nói thêm vài câu nữa thì vội vàng mở cửa, Andrew liền vời hai người bọn họ lại.


Lúc hai người đến thì bảo vệ còn hướng hai người tỏ vẻ vô cùng sợ sệt. "Thật ngại quá, tôi không biết hai vị đại ca đây là bảo kê khu này đến thu tiền! Thật xin lỗi!"


".... ????"


Vương Nhất Bác và Tiêu Chiến khiếp sợ nhìn bảo vệ, lại nhìn Andrew thản nhiên đi phía trước, phút chốc đều rơi vào hoảng sợ. Tiêu Chiến nhìn camera trên đầu, tâm nói ngày mai sẽ không lên hotsearch với tiêu đề - Vương Nhất Bác và vệ sĩ đi thu tiền bảo kê đi?


Nhưng nhìn thái độ của bảo vệ thì có vẻ không nhận ra Vương Nhất Bác là ai, như vậy cũng đỡ, có camera và người hâm mộ nhận ra thì rất phiền phức. Vương Nhất Bác khoé miệng giật giật nhìn Andrew. "Làm sao anh biết khu này có bảo kê?"


Andrew lộ vẻ chân nhân bất lộ tướng. "Phật dặn, không thể nói!"


Cơ mà cũng chẳng để tâm xem hắn làm sao biết, ba người nhanh chóng vào trong chung cư, lại bị quầy tiếp tân chặn lại, Vương Nhất Bác vội vàng mang khẩu trang vào. Em gái tiếp tân giật mình nhìn ba người đàn ông cao lớn trước mặt, có chút ngại ngùng vì vẻ đẹp của người ta. "Tôi có thể giúp gì cho các vị?"


"Chúng tôi đến thăm bạn bè a, hắn bị sốt ở trên lầu, không xuống đón tiếp được." Tiêu Chiến nhanh chóng đánh đòn phủ đầu.


"Được, xin hỏi bạn của các vị ở phòng nào?" Em gái tiếp tân mau chóng trở lại vẻ chuyên nghiệp.


"Phòng số 43." Tiêu Chiến nói.


Em gái tiếp tân ngẩng đầu nhìn anh, vẻ mặt có chút biến đổi, cô nói. "Làm phiền các vị cho tôi xem chứng minh thư."


Cả ba người nhìn nhau. "Cả ba sao?"


"Hai trong ba."


Tiêu Chiến thầm nói may mắn, không thể để lộ Vương Nhất Bác được, anh đem chứng minh thư của mình và Andrew ra, em gái tiếp tân xem qua và ghi chép, sau đó trả lại cho hai người, hướng dẫn họ lối đi. Tuy có chút qui định nghiêm ngặt nhưng cũng đã qua được ải, cả ba nhanh chóng chạy tìm kiếm phòng số 43, đó là một căn hộ nằm bên cạnh cầu thang thoát hiểm, có cửa sổ hướng thẳng đến toà nhà hội nghị, tầm nhìn vô cùng tốt. Andrew thò người ra phía lan can cầu thang thoát hiểm xem xét một chút, liền thấy đúng là hung thủ giết Đinh Hân không phải tay chuyên, nhưng biết lựa địa điểm, nơi này thật sự ngắm bắn đến toà nhà hội nghị vô cùng tốt.


Tiêu Chiến và Vương Nhất Bác đứng trước cửa, nhìn nhau một cái rồi đưa tay bấm chuông.


Chuông cửa kêu một tiếng rồi tắt, để tránh làm phiền hàng xóm xung quanh, Tiêu Chiến tầm 10s mới bấm chuông một lần, đến lần thứ ba mới nghe được âm thanh gõ cửa phát ra từ phía trong.


Âm thanh kia gõ "Cộc... Cộc cộc cộc..."


Vương Nhất Bác nhìn Tiêu Chiến khoé môi kéo lên một đường nhẹ, anh đưa tay lên cửa cũng gõ lại "Cộc... cộc cộc cộc cộc..."


Quả nhiên, ba giây sau liền nghe âm thanh mở khoá cửa, Tiêu Chiến cầm tay vịn vặn nhẹ, cửa đã được mở.


Đường số 28, phòng số 43, 1314 lại là mật mã, người kia muốn xác nhận có phải bọn Vương Nhất Bác hay không, sẽ gõ 13. Đồng thời người được hỏi sẽ gõ 14, coi như để xác minh thân phận.


Đây hoàn toàn là một mật mã rất đơn giản, nhưng lại làm bọn Tiêu Chiến giải muốn phát điên.


Andrew nhỏ giọng nói. "Chút nữa tôi đánh người thì nhớ cản tôi lại."


Vương Nhất Bác khinh bỉ nhìn hắn, cùng Tiêu Chiến cẩn thận mở cửa, Andrew lơ đễnh nhìn trái phải, thấy không có người mới chui vào nhà, khoá cửa.


Trong nhà không có nhiều ánh sáng, bố cục đơn giản không có nhiều đồ đạc, có thể xem như một nơi dùng để tá túc hơn là để ở, bọn họ đứng ở huyền quan cũng có thể nhìn được bố trí cả căn nhà. Người kia không đợi bọn họ mà đi vào trong rồi, đương lúc còn đang tính toán có nên đề phòng hay không thì bên trong truyền ra giọng nói thiếu kiên nhẫn.


"Còn đứng đó làm gì? Không vào?"


————————


Người này xuất hiện rồi thì sẽ tiết lộ bí mật gì nhỉ? Lúc Tùng viết dàn ý không nghĩ sẽ dài thế này, hơn ba mươi chương rồi vụ án mới có tiến triển, đặc biệt là tuyến tình cảm vẫn không có gì thay đổi. :v


Dẫu biết mình viết thanh thuỷ văn đã quen, nhưng không ngờ lại dài dòng đến mức ngay cả chuyển biến tình cảm của nhân vật cũng khó thế này. Nhưng mà mọi người có thể nhận ra được tình cảm của Di Bủa đối với Chản cưa của hắn hong? Còn Chản cưa của hắn thì có vẻ trì độn quá, chẳng biểu lộ gì cả!


Mừng Điểm Béo 1 tủi và Ngày công bố A Lệnh 3 tủi!!!!!


trước tiếp
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.