Tiên Giới Nhàn Cư Giả

Chương 30: Tiểu Kê Kê đi lạc.....


trước tiếp

Tuyết Nguyệt cười cười, nhấp một ngụm linh tửu: “Ngoài cuốn đó ra thì huynh không thấy các cuốn khác tựa đề là gì sao?”

Mạc Thiên Vũ không hề suy nghĩ, thốt lên: “Không a.”

Nhưng hắn nhanh chóng nhận ra có gì đó ko đúng, sao nơi đó chỉ có cuốn đó là hắn có thể nhìn thấy mờ mờ tựa đề, còn những cuốn khác thì không?

Mạc Thiên Vũ tò mò đi đến nhặt cuốn Tu Luyện Đại Cương lên, hóa ra, không biết từ lúc nào, cuốn thư tịch này lại tỏa ra một chút ánh sáng mơ hồ, nếu bây giờ không phải đang là ban đêm, e là hắn cũng không nhận ra được điểm đặc biệt.

Mang cuốn thư tịch đến bên cạnh Tuyết Nguyệt, Mạc thiên Vũ nhẹ nhàng mở ra, nhưng hắn lại thất vọng, ngoại trừ phát ra một chút ánh sáng ra, nội dung bên trong không hề thay đổi gì cả.

Mạc Thiên Vũ nói: “Tuyết Nguyệt, đây là cơ duyên là nàng nói sao? Sao ta không thấy có gì đặc biệt nhỉ? Không lẽ còn cần phương pháp kích hoạt cơ duyên đặc thù nữa sao?”

Tuyết Nguyệt không nói câu nào, đẩy nhẹ con dao nhỏ đến trước mặt Mạc Thiên Vũ.

Mạc Thiên Vũ thấy vậy thì khuôn mặt méo xẹo, không phải chứ, lại phải cho nó xin tý huyết nữa sao, hắn thở dài, làm một đường giữa lòng bàn tay, máu đỏ chảy ra thành dòng, rơi xuống cuốn Tu Luyện Đại Cương.

Một tuần qua, hắn cũng đã dần quen với việc cơ thể bị thương bầm dập. Tuy vậy, tự làm bản thân bị thương thì hắn vẫn có chút không quen, dẫu sao có là ai thì đều có chút ức chế trong tâm lí khi tự làm bản thân bị tổn thương thôi.

Máu đỏ dần loang ra khắp bìa sách. Dần dần, thứ ánh sáng mờ ảo kia càng lúc càng thịnh vượng.

Bụp…. Một âm thanh nhỏ phát ra, giống như có cái gì đó phá vỡ lớp vỏ bọc bên ngoài để xuất hiện trước thế đạo.

Nhanh như cắt, Tuyết Nguyệt vung tay, một quầng sáng màu lam mờ ảo cuốn qua, bao bọc lấy bàn tay đang chảy máu của Mạc Thiên Vũ. Chỉ trong chớp mắt, vết thương trên tay Mạc Thiên Vũ liền biến mất, bàn tay trở lại lành lặn như cũ, như chưa hề bị thương vậy.

Mạc Thiên Vũ kinh ngạc nhìn lòng bàn tay rồi lại nhìn cuốn Tu Luyện Đại Cương. Cuốn thư tịch bình thường giờ đây lại hoá thành một cuốn thần thư, thánh điển.

Vẫn cái vẻ ngoài đơn sơ, cũ kỹ, mộc mạc ấy, nhưng giờ đây, ánh sáng màu vàng thần thánh trang trọng nó phát ra khiến bất kì ai nhìn vào đều chắc mẩm trong lòng, đây tuyệt đối không phải là phàm phẩm.

Khẽ chạm vào cuốn thư tịch, Mạc Thiên Vũ lật mở trang đầu tiên. Một luồng sáng mạnh phát ra làm Mạc thiên vũ nheo nheo mắt mới có thể nhìn rõ. Trên trang đầu tiên của thư tịch, nào đâu còn bốn chữ Tu Luyện Đại Cương giản dị như ban đầu nữa, thay vào đó, đập vào mắt Mạc Thiên vũ là bốn chữ lớn vô cùng uy vũ, Lạc Hồng Chân Quyết.

Ánh mắt ủa Tuyết Nguyệt tĩnh lặng, tựa như mọi việc đều nằm trong tính toán, dự cảm của nàng.

Trái lại, Mạc Thiên Vũ ngạc nhiên, đến mức miệng hắn há lớn như thể có thể ăn tươi nuốt sống Tuyết Nguyệt. Hơn ai hết, hắn biết hai chữ Lạc Hồng này có sức nặng như thế nào, cho dù bốn ngàn năm đã trải qua, hầu như bất cứ một người con, người dân đất Việt nào đều sẽ vỗ ngực tự hào về dòng máu Lạc hồng đang chảy xuôi trong huyết mạch.

Mạc Thiên Vũ lẩm bẩm: “Đến cả tuyệt thế thần công cũng có liên quan, rốt cuộc còn bao nhiêu bí ẩn khiến ta cảm thấy hào hứng đây.”

Nói rồi, hắn khẽ đưa tay ra lật giở trang kế tiếp, thế nhưng khi ngón tay hắn chạm nhẹ vào mấy chữ lớn Lạc Hồng Chân Quyết, lại có dị biến xảy ra. Ánh sáng màu vàng đang tỏa ra bốn phía chợt hội tụ lại một chỗ, cùng bốn chữ lớn biến thành một chùm tia sáng bắn thẳng vào trong đầu Mạc Thiên Vũ.

Biến cố bất ngờ xảy ra khiến Mạc Thiên Vũ không kịp trở tay, trong đầu hắn bỗng dưng có thêm vô số thông tin kì lạ, vô số hình ảnh về những đường vẽ dài trên thân thể người được gọi là kinh mạch.

Dần dần, những hình ảnh kia xuất hiện càng lúc càng nhanh, tạo thành trước mắt Mạc Thiên Vũ một đoạn phim ngắn. Một đoàn ánh sáng từ bên ngoài tiến vào trong cơ thể, dựa theo các lộ tuyến trên các hình vẽ mà di chuyển dọc theo cơ thể, dần dần hội tụ về chỗ bụng dưới, hay còn gọi là đan điền.

Mạc Thiên Vũ cứ dõi theo những hình ảnh đang chuyển động đó, chẳng biết tại sao, chẳng biết từ lúc nào, từng luồng sáng nhàn nhạt hội tụ xung quanh người Mạc Thiên Vũ, chậm rãi theo từng lỗ chân lông thẩm thấu vào bên trong cơ thể của hắn.

Tò mò nhìn lại bản thân, Mạc Thiên Vũ sững sờ. Thân thể hắn dần trở lên trong suốt, để lộ ra những lộ tuyến y như trên hình vẽ.

Các luồng sáng ban nãy thẩm thấu vào người của hắn đã chậm rãi ngưng tụ trên các lộ tuyến kia. Mạc Thiên Vũ hồ nghi, vận dụng một chút ý thức cảm nhận những thứ mới lạ này.

Kì lạ thay, ấy vậy mà hắn có thể dễ dàng điều khiển những luồng ánh sáng kia, hắn dẫn chúng di chuyển dọc theo sơ đồ. Chầm chậm, chầm chậm, từng chút một, rồi dần tăng tốc, hoàn thành một vòng tuần hoàn rồi hội tụ lại ở đan điền.

Một cảm giác khoan khoái lạ lùng truyền khắp toàn thân Mạc Thiên Vũ, khiến hắn không khỏi rùng mình rên rỉ, cảm giác này thực sự quá thoải mái, giống như trút bỏ được gánh nặng mà lâu ngày đã phải gánh chịu vậy.

Sau một lát, cảm giác thoải mái đã vơi đi phần nào nhưng không hoàn toàn biến mất, nó vẫn cứ lưu chuyển toàn thân của hắn.

Mạc Thiên vũ ngưng thần nhìn lại, giờ đây, dù cho không có ý niệm của hắn nhưng các đoàn ánh sáng vẫn liên tục được thu nạp vào trong cơ thể, lưu động không hề ngừng nghỉ.

“Aaa…. Thật là thoải mái làm sao.” Mạc Thiên vũ cảm thán.

Tuyết Nguyệt lên tiếng: “Thế nào? Huynh ổn chứ?”

Mạc Thiên Vũ cười đáp: “Ổn! Huynh cực kì ổn.”

Nói xong, hắn mạch lạc trần thuật lại những gì vừa xảy ra.

Tuyết Nguyệ nghe xong chép miệng, nói: “Thứ ánh sáng huynh đã thấy chính là linh khí trong thiên địa, sơ đồ trải khắp cơ thể mà huynh đã thấy chính là kinh mạch trong cơ thể,....”

Tuyết Nguyệt nói một tràng dài, giảng giải các kiến thức cơ bản trong tu luyện.

Mạc Thiên Vũ yên lặng lắng nghe hết thẩy, dù có vãi chỗ không hiểu, nhưng không sao cả, hắn có thể ghi nhớ tất cả, rồi sẽ có lúc ngộ ra thôi.

Một đêm yên tĩnh………………….

Tại một chốn lầu son gác tía, một tiếng khóc rống thảm thiết vạng vọng khiến ai nấy đều khổ sở. Một tiểu cô nương xiêm y kiều diễm lúc này đang úp mặt vào chăn nệm, khóc bù lu bù loa.

“Oa…. Oa…. Oa…. Tiểu Kê của ta, ta muốn Tiểu Kê Kê của ta cơ. Oa…. Oa…. Oa….” Tiểu cô nương vừa khóc vừa thút thít nói.

Một lão nhân mặc trường bào màu xám đứng bên cạnh cười khổ, nói: “Tiểu thư đừng buồn, đừng khóc lóc nữa được không? Đám đệ tử kí danh của chủ nhân đã xông xáo tứ phương để tìm Tiểu Kê Kê cho tiểu thư rồi. Tin tưởng là không bao lâu nữa sẽ mang Tiểu Kê Kê về cho tiểu thư thôi.”

Lão nhân vừa dứt lời, bên ngoài liền có âm thanh ồn ào huyên náo. Lão nhân mỉm cười, lũ ngốc kia hẳn là mang được gà về cho tiểu thư rồi, lão cười, dỗ dành tiểu cô nương vẫn đang khóc lóc om sòm: “Tiểu thư, ngài xem, hẳn là đám kí danh đệ tử đã trở về rồi, Tiểu Kê Kê của ngài hẳn là đã được tìm về rồi.”

Nghe thấy những lời này của lão nhân, tiểu cô nương đang úp mặt xuống gối khóc lớn liền nhỏm dậy, để lộ dung nhan động lòng người của nàng, tuy còn chưa trưởng thành nhưng cũng đủ khiến một số tên cầm thú không kìm được dục vọng. Nàng gạt gạt hai khóe mắt còn đang ngấn lệ, vừa khóc vừa cười, nói: “Thật sao, Trần gia gia? Tiểu Kê Kê của ta đang ở nơi nào?”

Lão nhân được gọi là Trần gia gia thấy tiểu cô nương tươi tỉnh trở lại thì tiếp tục lên tiếng dỗ ngọt: “Tiểu thư, ngài mau nín khóc a, không lẽ ngài định mang khuôn mặt đẫm lệ này di gặp người sao? Xấu hổ lắm đó!”

Tiểu cô nương liền quẹt quẹt mũi nhỏ, lau đi hai dòng lệ trên gò má phúng phính, chỉnh đón lại xiêm y rồi bước ra ngoài, Trần lão gia gia theo sát phía sau.

Lúc này phía bên ngoài, có năm tên thanh niên đang đứng đợi ở phía bên ngoài, hầu như tên nào cũng ẵm trên tay một con gà, bọn họ là đám đệ tử kí danh theo lời Trần lão đã nói, nhưng tựa hồ Tiểu Kê Kê hơi nhiều thì phải.

Tiểu cô nương đã bước ra bên ngoài, nhưng không còn bộ dáng khóc lóc mè nheo ban nãy đâu nữa, bây giờ chỉ còn lại một bộ dáng lạnh lùng, kháng cự người từ ngoài ngàn dặm.

Ba tên kí danh đệ tử nhanh nhảu bước lên phía trước, giơ con gà mập trong tay lên trước mặt tiểu cô nương, tranh công nói trước, ba miệng một lời, cung lúc thốt lên: “Sư muội, đây là Tiểu Kê Kê mà muội cần.”

Dứt lời, ba tên nhìn sang hai tên bên cạnh bằng ánh mắt hằn học, lại đồng thanh cùng nói: “Của ta mới là thật, của hắn là hàng giả.”

Gặp phải tình huống ba người cùng tiến lên tranh công, tiểu cô nương vô cùng bình tĩnh cất giọng lạnh như băng nói: “Các vị sư huynh vất vả rồi, xác thực mọi người đều nói đúng, là đồ giả, đều là đồ giả, Tiểu Kê Kê của ta là Xích Quan Kim Kê, không phải mấy thứ gà nhép này.”

Ba tên thanh niên sững sờ, khuôn mặt cứng đờ, chỉ thấy tiểu cô nương lại nói tiếp, từng âm thanh như từng cây búa lớn nện vào tâm khảm của ba tên ngốc. “Trần gia gia, tông môn ta không cần thứ đệ tử lọc lừa mà ngu xuẩn như vậy, mau phong bế tu vi của bọn hắn, phạt làm phàm nhân ba năm, cho chừa thói lừa lọc.”

Dứt lời, ba tên thanh niên liền như cánh diều đứt dây, bay nhanh ra bên ngoài, nếu để ý sẽ thấy phía ngoài mỗi tên đều có một dấu quyền ấn in xuống. Ba tên không kịp phản ứng, liền phải trả giá cho hành vi ngu ngốc của bản thân.

Còn sót lại hai tên thanh niên khác, cả hai đều đang giật mình vì một đống sự việc khiến bọn hắn sợ hãi. Một tên thanh niên bề ngoài văn nhã bàn tay run run, nhưng cũng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, bước lên phía trước, nở một nụ cười nho nhã, lên tiếng: “Lưu sư muội, Long Ngạo Thiên sư huynh nghe nói Xích Quan Kim Kê của sư muội đi lạc, nên sai ta đặc biệt mang một con Xích Quan Kim Kê khác đến, thay thế cho con đã lạc mất kia….”

Không đợi thanh niên kia nói hết câu, vị Lưu sư muội đã cắt lời: “Vậy không phiền nếu vị sư huynh đây giúp ta chuyển đôi lời đến Long Ngạo Thiên, ta cảm ơn ý tốt của hắn, nhưng ý tốt của hắn, ta không dám nhận. Mời ngươi quay về truyền đạt lại với hắn như vậy.”

Vị văn nhã thanh niên kia nghe vậy thì tiu nghỉu, cười khổ, chắp tay từ biệt rồi rời đi. Chỉ còn lại một vị thanh viên cuối cùng, cũng là người duy nhất không cầm trên tay con gà nào, hắn chính là Phong Khôi Dung, người mà trước đó đã có nhiệm vụ mang cơm cho Mạc Thiên Vũ.

Lưu sư muội cũng thấy hắn tay không mà đến, cũng đoán hắn không tìm được tiểu Kê Kê của nàng, nhưng cũng không tìm một con gà khác để mang về, hẳn cũng là kẻ chất phác ngay thẳng, nàng lên tiếng: “Vị sư huynh này cũng về nghỉ ngơi đi, người không tìm được tiểu Kê Kê của ta cũng không sao, không cần lo lắng.”

Ngoài miệng thì lạnh nhạt như vậy, nhưng trong lòng nàng đang rất muốn khóc to một trận nữa đây, nên nàng chỉ muốn tiễn khách nhanh nhanh để quay về phòng.

Trần lão thấy biểu hiện của tiểu thư sốt sắng, lão đã chăm sóc tiểu thư từ khi nàng còn nhỏ, cảm xúc cảu nàng, lão luôn nắm rõ.

Bất quá, lúc này, Phong Khôi Dung mới ấp úng nói: “Sư muội, ta biết Tiểu Kê Kê đang ở đâu?”

Trần Lão và Lưu sư muội ngạc nhiên, đồng thanh nói: “Tiểu Kê Kê đang ở nơi nào?”

Phong Khôi Dung bị tiếng hô đồng thanh của hai người kia làm giật mình, chỉ có thể lí nhí nói: “Nó đang ở Lạc Kiếm Phong, ở chỗ Mạc Thiên Vũ trưởng lão.”


trước tiếp
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.