Thưa Thầy, Em Yêu Anh!

Chương 31: - 32 (End)


trước tiếp


Chương 31

Ngày hôm nay tôi đi vào trường với tâm trạng như một xác chết biết đi. Mọi vật đều trở nên u ám, buồn bã, chán chường, bực bội. Cả tiếng hót trên cành của một chú chim nhỏ cũng làm tôi cảm thấy bực mình. Kìa từ phòng giáo vụ, Sinh bước ra với nụ cười tươi như nắng. Sinh giờ đang vui lắm nhỉ…Phải….không vui sao được…anh đang yêu mà….

 

Nhìn nụ cười của Sinh mà cõi lòng tôi tan vỡ….tại sao người ấy không phải là tôi? Tại sao là cô bạn thân của tôi? Tại sao lại quan tâm tôi, dịu dàng với tôi, quý mến tôi nhưng rút cuộc lại không yêu tôi? 

Tôi cứ nhìn anh đăm đăm…vóc dáng đó, nụ cười đó, thái độ đó…đã từng một thời là của tôi…hay ít nhất tôi tưởng như vậy….Tôi cứ nhìn theo vóc dáng anh ngây dại, thẫn thờ…..cho đến khi Sinh khuất bóng nơi chân cầu thang. Tôi không muốn đi học hôm nay…Lạy chúa…Tôi không muốn phải ngồi trong lớp với thái độ vui vẻ giả tạo và nhìn nụ cười của anh đang hướng về hình bóng khác…điều đó sẽ làm tôi điên mất….Tôi nhanh chân chạy xuống chỗ để xe…Tôi muốn thoát khỏi đây…tôi muốn đi đâu đó cho khuây khoả…

Thế là tôi quảy cặp lên xe và chạy ra khỏi trường….Ngoài đường Sài Gòn nắng chiều tàn nhợt nhạt, vắng hoe buồn bã…Tôi cứ chạy mãi ngược xuôi trên những con đường nhỏ mà chẳng biết mình đi đâu, về đâu….Rồi chợt tôi dừng chân nơi quán nhỏ trong hẻm của bà Ru. Tôi gửi xe và đẩy cửa bước vào….

Vừa thấy tôi bà đon đả:“Oh!..So surprise. What brings you here?Come on…(Ô!…Ngạc nhiên thật.Ngọn gió nào thổi cháu đến đây vậy? Vào đây, vào đây…)”

Tôi nhoẻn cười mà trong lòng buồn rười rượi.Tôi theo chân bà và ngồi vào cái bàn nhỏ xinh xinh. Bà Ru rất vui khi thấy tôi đến, quán chưa đến giờ mở cửa thật vắng vẻ. Bà hồ hởi: “ I am so glad to see you here. I am so boring now.I was wis h I had some one to talk. And boom, you came.Today you’re playing hooky, aren’t you?(Ta rất vui khi thấy cháu ở đây. Ta cũng đang rất chán đây.Ta đã ước là ta có người để nói chuyện.Và bùm…cháu đến.Hôm nay trốn học phải không nè ?). Vừa nói bà vừa đặt xuống một cốc nước hoa quả cho tôi. Tôi mỉm cười cám ơn bà: “Thank you. I just walk around…cause I didn’t have class today. (Cám ơn bà…Cháu chỉ lang thang thôi…vì cháu không học gì hôm nay).Ru gật gù ra vẻ hiểu rồi và bà tiếp: “ Oh…I see…I am glad cause you don’t have class.Sinh doesn’t like his student play hooky (Ồ..hiểu rồi. Ta vui vì cháu không trốn học. Sinh không thích học sinh trốn học đâu…)”. Vừa nghe bà Ru nhắc tới Sinh thì cổ họng tôi nghẹn đắng. Đúng tôi đang nói dối…và tôi đang trốn học hôm nay. Nhưng đi học mà không học được gì thì đi làm chi?Vào đó để nghe tim mình tan nát vì con người đó sao?Đang suy nghĩ miên man bất giác tôi đặt ly nước xuống và hỏi Ru: “ How long did you know Sinh?( Bà biết Sinh bao lâu rồi ạ?)”.

Bà Ru mỉm cười thật tươi, sóng mắt bà lung linh khi nghe tôi hỏi về anh: “ Sinh. I’d known him for 5 years. He’s really a good guy.He’s nice, polite, sweet, self confidence.He’s nearly perfect but he couldn’t control his feeling well, and some time he left each other’s feeling behind. (Sinh.Tôi biết cậu ấy đã năm năm rồi.Cậu ấy thực sự là một người tốt, dễ thương, lịch sự, ngọt ngào,tự tin. Cậu ấy gần như hoàn hảo nhưng cậu ấy kiềm chế cảm xúc ko tốt lắm và đôi khi hay bỏ qua cảm xúc của người khác)”. Điều Ru nói tôi cũng cảm nhận được. Đúng là Sinh đã không kềm chế cảm xúc của mình khi gọi cuộc điện thoại đó…lúc ấy anh hoàn toàn không đếm xỉa tới cảm xúc của tôi. Sinh chỉ nghĩ là điều anh phải nói là quan trọng.Nghĩ tới điều bà Ru nói Sinh gần như hoàn hảo tôi thấy buồn cười …Như vậy thì anh thành chúa mất rồi….nhưng tôi đã không cười nổi….

Nhớ đến chuyện hôm qua tôi lại thấy khoé mắt cay cay.Tôi lập tức đứng lên xin phép bà Ru vào nhà vệ sinh. Tôi không muốn khóc trước mặt bà.Rồi bà sẽ phải hỏi tôi chuyện gì đang xảy ra…Tôi không muốn mọi chuyện trở nên phức tạp hơn.

Khi đi ngang quầy của bà Ru tôi chợt thấy trên quầy của bà có để một bức ảnh chụp bốn người Sinh, Andrew, bà và một cô gái mặc áo trắng kẹp cái kẹp chuồn chuồn đang cười rất tươi….Tôi nhìn bức hình đó và không tin vào mắt mình nữa….Cô gái ấy….sao nhìn nét giống Trâm bạn tôi như thế? Không phải là hoàn toàn nhưng nét nhìn nghiêng nghiêng đó y hệt, cả nét cười, phong cách cười cũng vậy.Tôi run rẩy đứng lại ngó bức hình đăm đăm, mọi ý nghĩ lộn xộn trong đầu. Bà Ru đến sau lưng tôi từ lúc nào ,bà làm tôi giật bắn người: “ That’s my niece. She was lost in an accident.Poor her… ( Đó là cháu gái tôi. Cô ấy mất trong một tai nạn.Tội nghiệp con bé…)-Rồi bà Ru thở dài…trong khi tôi mở to mắt nhìn bức hình trân trối, mắt hồn….Đó là Jasmine, chắc chắn không sai….đó là cô ấy….bây giờ thì tôi biết Sinh yêu Trâm của tôi vì điều gì rồi….Mắt tôi nhoè đi, ướt nhoèn nhoẹt….span>

Tôi gại nước mắt và quay lại nhìn bà cố tươi tỉnh: “ Her name ‘s Jasmine.Isn’t she?She’s so beautiful. Andrew told me once( Cô ấy tên Jasmine phải không? Cô ấy đẹp quá.Andrew nói với cháu một lần rồi)”. Bà Ru mỉm cười thật tươi nhìn tôi: “ Really?He seldom reminded her name since her death.Sinh was, too.(Thật vậy hả?Nó ít nhắc tới tên con bé từ khi nó mất.Cả Sinh cũng vậy..)”

Andrew, cái kẹp chuồn chuồn cũng do hắn tặng tôi. Sao hắn lại tặng tôi cái kẹp y hệt của chị hắn vậy?Trong lòng tôi lại dâng cuồn cuộn sóng..đồ đểu, đồ khốn …. Vừa nghĩ tôi vừa đưa tay vào chiếc cặp sờ lấy hai chiếc kẹp..Tôi nắm tay lại…tức giận… siết mạnh nhưng mắt vẫn nhìn đăm đăm vào khung hình…Và…crack…hai chiếc kẹp nát vụn trong lòng bàn tay tôi….Tôi giả vờ gắng gượng tươi tỉnh quay lại xin phép bà Ru cho tôi mượn bức hình và tạm biệt bà để đi tìm Andrew. Hắn sẽ phải giải thích về điều này…điều hắn làm thật hết sức tồi tệ….khốn nạn thật….

Tôi chạy thẳng đến nơi hắn trọ. Tôi biết hắn có ở nhà vì hôm nay hắn không đi dạy. Tôi gõ cửa và khi hắn mở cửa tôi điên tiết xông thẳng vào đẩy hắn ngã ngữa trên chiếc ghế bành nơi phòng khách. Tôi gào lên: “ Why did you do it to me???Why did you gave me these shit???You’re bastard..you’re…you. (Tại sao anh làm thế với tôi??? Tại sao anh đưa tôi thứ tồi tệ này???Anh là đồ khốn…anh…anh.)”.Vừa nói tôi vừa vất xuống trước mặt hắn một chiếc kẹp vỡ nát. Andrew lồm cồm ngồi dậy. Đôi mắt xanh mở to, sững sờ, chết điếng nhìn tôi. Tôi đứng đó nhìn hắn run rẩy rồi khuỵu xuống nơi chân ghế. Nước mắt trào ra tôi bưng mặt nấc lên nức nở, tay nắm chiếc kẹp còn lại đã vỡ đâm cả vào tay tôi ứa máu.


Andrew sau giây phút chết điếng đó ngay lập tức hắn bò lại chỗ tôi cầm tay tôi gỡ chiếc kẹp ra và ôm chặt tôi vào lòng hôn lên trán và xoa vai thì thào với tôi: “ I’m sorry.I’m so sorry.That’s all my fault.I was bastard…really I was that guy….Sorry so much….(Xin lỗi…tôi rất xin lỗi.Lỗi của tôi…tôi là thằng khốn…thật sự là thằng khốn…).Tôi cứ khóc…và khóc rỉ rả dai dẳng, đau đớn như thế mãi trên bờ vai của hắn cho đến khi tôi mệt mỏi thiếp đi…

Tôi không rõ mình đã thiếp đi bao lâu. Khi tôi tỉnh dậy thì tôi thấy Trâm đã ngồi bên giường với nét mặt lo lắng. Còn Andrew thì ngồi trầm ngâm trên tay cầm một cốc café nghi ngút khói. Trâm nhìn tôi hỏi dồn dập: “ Mày sao vậy? Andrew kêu là tao tới liền. Có chuyện gì xảy ra với mày hả? Sao hôm nay mày lại trốn học?Mày lại khóc đến sưng mắt lên thế kia?Có chuyện gì vậy?”. Tôi nhìn Trâm hơi bối rối một thoáng . Tôi biết trả lời nó sao đây? Chẳng lẽ tôi nói người thầy chúng ta hằng yêu quý là một con quỷ thật sự nấp dưới bộ mặt thiên thần? Chẳng lẽ tôi nói tôi bắt đầu ghét cả ổng lẫn nó sao? Tôi ghét Sinh vì Sinh quá tốt, quá lịch sự, quá đáng yêu.Gần như hoàn hảo đến nỗi trở thành quá xấu xa.Còn tôi ghét Trâm vì nó đã biết có chuyện rồi nhưng không nói tôi nghe. Mày thương tao kiểu ấy sao Trâm? Một điều nữa, tao biết là vô lý nhưng tao ghét mày chỉ vì mày giống cô ta.Cái bóng ma lúc nào cũng lởn vởn trong đầu ông ấy. Cả hai người sao ai cũng thương hại tao theo kiểu: “ Không muốn làm H bị tổn thương”.Cách thương đó sai rồi.Giờ tao ghét cả hai đấy.Cả ổng, cả mày nữa…Mày có hiểu không?

Tôi thầm nghĩ nhìn cái nét mặt lo lắng, đầy căng thẳng đó của con bạn thân tôi chợt gục mặt xuống cười ha hả, cười như điên dại. Thái độ đó của tôi làm Trâm càng lo lắng hơn. Nó lao đến lay tôi, tát nhẹ vào má tôi gắt: “ Mày điên hả? Sao tự dưng cười ha hả như vậy?”. Tôi vẫn tiếp tục cười và đưa tay lên đẩy nó ra: “Không, có gì đâu…Tao thấy tự dưng vì một chuyện tào lao của tao mà gây phiền phức cho quá nhiều người. Hôm nay chỉ vì Andrew kể lại chuyện Jasmine chết như thế nào đã làm tao khóc oà lên. Thực ra mọi chuyện chả cóc khô gì ầm ĩ cả.Tao quả là một con điên. Tự dưng thương hại một con nhỏ đã chết rục xương từ bao giờ.” Câu nói của tôi làm Trâm ngẩn người ra. Nó nhìn tôi và lại nhìn Andrew và hỏi hắn: “ Was it true? (Có thật vậy không?)”.Tôi ngó qua nhìn Andrew nghiêng đầu cười mỉm nhưng đôi mắt thì không hề cười. Ráo hoảnh, giận dữ. Nhìn thấy thái độ đó của tôi,Andrew khẽ gật đầu một cách do dự. Trâm ôm ngực thở phào: “ Phew…tưởng chuyện gì nghiêm trọng lắm chứ.Làm hết cả hồn” rồi nó quay qua quạt tôi: “ Mày nữa…từ khi mày yêu ông Sinh tới giờ, tao thấy mày điên lắm rồi nghe.Sao hôm nay trốn học vậy hả?Cãi nhau với ổng à?”. Tôi cười nhạt ngồi dậy rời khỏi giường: “ Chán thì nghỉ, ai hơi đâu cãi nhau chi ệt.Thôi sửa soạn đi về…làm phiền gia chủ đây quá trời rồi.”- Vừa xốc lại cái cổ áo tôi vừa hỏi Andrew: “ Andrew, may I use your bathroom? (Andrew, tôi có thể dùng nhà tắm của anh được không?)”. Trong khi tôi lui cui rửa mặt thì Trâm ra ngoài chuẩn bị xe để đi về.

Vòi nước chảy ào ào xối xả trong bồn, tôi đứng đó nhìn dòng nước xoáy mà mắt lại nhoè đi rồi tôi vục tay vào rửa mặt một cách điên cuồng không kịp thở. Xong xuôi tôi đưa tay lên vuốt tóc ngửa mặt lên trời thở dốc, trễ mắt nhìn đăm đăm vào trong kiếng cho tới khi khuôn mặt Andrew hiện ra trong ấy. Hắn nhìn tôi và đưa khăn cho tôi hất hàm mím môi: “ What are you going to tell Tram? What are you gonna do?I saw Jasmine’s picture in your bag. Where did you get it? (Cô định nói với Trâm về chuyện này thế nào? Cô định làm gì vậy hả? Tôi thấy hình của Jasmine trong giỏ của cô. Cô lấy nó ở đâu thế?”. Tôi nhìn hắn với cười lãnh đạm: “ I have nothing to tell her about this. What am I gonna do? I have no idea. But I’m sure it’s interesting.He would pay for my broken heart. I’m sure you knew where I got that picture. ( Tôi không việc gì phải nói với Trâm cả. Tôi sẽ làm gì ư? Chư a biết.Nhưng tôi chắc chắn nó sẽ thú vị đấy. Ông ta sẽ phải trả giá cho trái tim đã tan nát của tôi. Còn tôi lấy bức ảnh ở đâu tôi chắc rằng anh biết.). Nhìn nụ cười tuy tươi nhưng với ánh mắt bén ngọt của tôi, Andrew thật sự thấy hoảng sợ cái thái độ của tôi bây giờ. Tôi nhận ra sự hoảng hốt trong mắt hắn. Hắn biết bây giờ không có gì tôi có thể không làm. Tôi lướt qua hắn nhẹ nhàng và nói thoảng như gió: “ Thank you. Now I must go home. I’ll see you later. (Cám ơn. Giờ tôi về nhé. Tôi sẽ gặp anh sau)”. Tôi bước được nửa bước thì Andrew nắm lấy bờ vai tôi bằng bàn tay to bè của hắn kéo giật lại, hắn ôm chặt vai tôi từ phía sau van nài tôi: “ Please, I beg you! Stop it.Don’t make it more bad. Everything is so bad now.( Đừng.Xin cô đấy!Dừng lại đi. Đừng làm mọi chuyện tệ hơn. Mọi chuyện giờ đã tệ lắm rồi). Tôi bình thản gỡ tay Andrew ra khỏi vai mình quay lại mỉm cười với hắn đầy mỉa mai: “ Oh, really? Didn’t you stop it when you gave me those hairclips, did you?I see everything is so fun now. I don’t make it bad. I’ll make it worst. ( Thiệt hả?Rồi anh có dừng lại không khi anh đưa cho tôi mấy cái kẹp đó không? Tôi thấy mọi chuyện giờ thú vị đấy chứ. Tôi không làm cho nó tệ hơn đâu. Tôi làm cho nó tệ nhất thôi.)

Sau khi từ nhà Andrew về , tôi luôn suy nghĩ về điều mà tôi đã nói, tôi sẽ làm mọi chuyện tệ nhất sao?Tôi có suy nghĩ độc ác đó tự bao giờ?Tôi nhớ đến bức hình của Jasmine và lục lọi cặp.Hỡi ôi…nó đã không cánh mà bay. Tôi thất thần tự hỏi nó đâu rồi? Nhưng khi tôi chợt nhớ đến câu hỏi của Andrew thì tôi đã chắc mẩm rằng chính hắn lấy chứ không ai vào đây. Đúng rồi, tôi nhớ lúc tôi xô đẩy với hắn thì chiếc cặp của tôi cũng bị chính tôi ném vào một góc nhà.Chắc nó đã rớt ra từ cặp tôi và hắn nhặt được. Chết tiệt….! Trong lúc tôi còn lừng khừng với một mớ bùi nhùi ngổn ngang xổ ra từ chiếc cặp thì chuông điện thoại reo, tôi bắt lên. Tiếng Sinh vang lên dịu dàng: “ Alô. H hả? Em đi ăn kem không nè?Sao hôm nay nghỉ học vậy?Bệnh hả hay lười học vậy?Hôm nay vào lớp không thấy bóng em đâu, không có người để chọc buồn quá”. Nghe tiếng Sinh tôi lại lặng người. Bao nhiêu cảm giác thân thương, yêu mến lại ùa về. Tôi lại quên hẳn là mình đang bị tổn thương như thế nào. Tôi mừng mừng tủi tủi.Sinh nhận ra sự vắng mặt của tôi ư? Điều đó cho thấy anh cũng yêu quý tôi mà. Tôi lại chìm đắm trong hạnh phúc…Anh vẫn yêu quý tôi…lạy chúa vẫn nhớ đến bóng dáng tôi….tôi yêu anh biết bao nhiêu….Tôi dường như lại trở về con người như trước đây.Tôi không thấy tức giận, đen tối và u ám mà thay vào đó tôi lại thấy vui vui, bồi hồi: “ Ý thầy nói là thầy nhớ em sao? Phải không thầy?”. Tiếng Sinh bật cười dịu dàng: “ Ừ…nhớ…. Không có ai để chọc giận hôm nay trong lớp đó. Cũng không có ánh mắt hay nhìn trộm núp sau quyển sách Listening đâu. Cảm thấy thiếu thiếu cái gì đó”. Tôi giật thót mình, Sinh vẫn thường biết tôi nhìn trộm anh khi anh đang hướng dẫn bài học ư? Tôi lại nghe má mình nóng hổi…ôi thật là…Sinh vẫn biết tất cả những việc tôi làm, như vậy….. Tôi nghẹn ngào: “ Em cũng nhớ thầy lắm.Mới xa có một ngày thôi, nhớ lắm….Em cũng đang thèm kem.Thầy qua chở em nghe…”

Sân thượng tối lộng gió, tôi và Sinh ngồi nhâm nhi mỗi người một cốc kem to nhìn ngắm những ánh đèn thành phố, dòng người qua lại tấp nập nhỏ xíu như những chú kiến nhìn từ trên cao. Trong tiếng nhạc nỉ non từ tiếng đàn Guitar với giọng hát thì thầm người ca sĩ trên bục làm không gian thêm lãng mạn , nhà hàng hôm nay vắng quá, chỉ lác đác vài cặp cũng đang ăn kem như chúng tôi chụm đầu vào nhau rúc rích. Sinh nhìn quanh và mỉm cười lém lỉnh hỏi tôi: “ Sao hôm nay nghỉ học vậy? Lười phải không?”, tôi khẽ liếc Sinh và cuối xuống cốc kem: “ Không phải lười.Bệnh ạ”. Sinh gật gù làm miệng hình chữ o: “ Ô, vậy hả?Tội nghiệp học trò cưng của tôi không?”.

Tôi nhìn anh nhoẻn cười buồn: “ Em thành học trò cưng của thầy khi nào vậy?Mà thầy có thật sự cưng em không vậy?”. Sinh cười tươi nồng ấm nháy mắt: “ Cưng chứ sao không? Cưng như con lợn bông ở nhà vậy.Nhìn múp míp dễ cưng mà..”. Tôi bặm môi không nói gì cúi xuống lại khoáy cốc kem của mình. Chưa bao giờ Sinh trả lời nghiêm túc câu hỏi của tôi nhỉ? Có lẽ anh khéo là chỗ đó. Sinh hay bông đùa để lãng tránh những câu trả lời thật sự nghiêm túc. Tôi thở dài…nếu mà bây giờ tôi hỏi thẳng anh thì anh lại bông đùa lần nữa, nhưng thật sự tôi cũng biết câu trả lời rồi. Tôi há miệng ra hình chữ a như ngạc nhiên thốt ra: “ A…cưng như con lợn bông ở nhà…Thầy thấy Trâm của em thế nào?”. Một câu hỏi bất ngờ xoáy thẳng vào Sinh, anh ngập ngừng , suy nghĩ. Tôi lặng lẽ quan sát Sinh…khi anh nghĩ về Trâm, tôi lại thấy anh chìm đắm vào sự nồng nàn, đắm say, ưu tư. Sóng mắt anh long lanh hơn, nụ cười dù ngập ngừng bối rối nhưng còn tươi và ấm hơn mặt trời mùa xuân. Sinh tiếp: “ Ừ…thì….Trâm…đáng yêu,…tốt,….thân thiện, thú vị gần gũi..và ấn tượng nhất là mái tóc dài.Một mái tóc đẹp…”. “Và cả giống Jasmine nữa chứ”- Tôi thầm nghĩ…

Tôi cười với anh nhưng trong lòng thì như mùa thu chết, nhưng tôi cũng vờ hưởng ứng theo Sinh: “ Ồ…nhận xét tinh tế lắm.Đúng vậy đấy…còn em thì sao?”. Sinh quay hẳn qua tôi, một tay gác lên thái dương và lấy ngón tay trỏ lên trán tôi: “ Em hả? Thứ nhất: bướng nè, nhiều chuyện nè, bốc đồng nè, hay tị nạnh nè nhưng cũng rất tốt, nhiệt tình, thật lòng và cá tính…”. Tôi nhìn thẳng mắt xoáy vào anh lành lạnh nhưng miệng tôi cười rất tươi tiếp theo sau: “ Cả ngây thơ nữa chứ ạ…em dễ bị lừa lắm..”. Nghe tới đó Sinh bĩu môi cười nụ: “ Ừ ha, em ngây thơ như quả bơ ấy nhỉ. Trong chín ngoài xanh ấy hả?”. Tôi cũng nhếch mép cười với anh. Tối nay tôi cười giả tạo nhiều quá, tôi cũng không muốn mình như thế. Tôi đã rất hồ hởi khi nghe anh nói anh cảm thấy thiếu vắng tôi nhưng giờ đây khi nghe từng câu nói không thật lòng của anh tim tôi lại vỡ lần nữa….không phải là Sinh nói chuyện không thật lòng mà tại tôi biết sự thật quá sớm…Điều đó thật đau buồn.

Khi người ca sỹ vừa dứt lời ca thì tôi quay qua anh, tôi bảo anh: “ Thầy. Lâu lắm rồi không hát cho em nghe nhỉ.Hát đi thầy…hát cho em nghe đi.Ca bài Yesterday once more đó.Em đã nghe Carpenters hát rồi nhưng em chưa nghe một giọng nam hát bao giờ.Hát cho em nghe đi…thương em lần này thôi…”. Sinh mỉm cười nhíu mày, bẹo má tôi: “ Trời…hôm nay khó hiểu quá. Nói chuyện ẩn ý không hà. Lại còn hát cho em nghe lần này nữa.Nói cứ như sắp đi xa không bằng..có nghỉ mấy tháng để thi học kỳ thôi mà…Thôi được rồi. Cưng lắm mới làm đó nha”. Và rồi Sinh bước lên sân khấu, tiếng đàn mộc mạc và giọng anh vang lên trầm ấm.Bài hát vang lên trầm buồn như níu kéo lại kỉ niệm.Phải…đây có lẽ lần cuối tôi để lòng mình yêu anh một cách trong sáng trước khi tôi làm tổn thương anh. Tôi ngồi nghe anh hát mà lặng lẽ gạt nước mắt…tôi yêu anh lắm nhưng tôi cũng yêu bạn tôi và bản thân tôi nữa. Tôi phải cứu Trâm và tôi ra khỏi vòng xoáy của anh trước khi quá muộn…Tôi sẽ phải làm tổn thương ít nhất là một người.Mà người đó không ai khác hơn là Sinh. Tôi ôm tim mình mà nghe đau nhói…

“Hãy để em yêu anh như một lần nữa như ngày hôm qua, em muốn lòng mình giữ trọn một tình yêu nguyên vẹn trong sáng cho riêng mình em thôi.Anh rồi sẽ như ngày hôm qua, những giấc mơ đẹp em từng mơ…. những bài hát cũ…em từng nghe. Mỗi khi nghe lại em lại thấy lòng mình đau nhói….Đau nhói vì yêu anh ….” 

Chương 32 (End)

Đêm đó tôi cứ nằm trằn trọc mãi, nhìn ngắm bức hình của anh trong tay mà tôi cứ trăn trở. Ôi!Cái nụ cười này, sao mà tươi tắn đến thế. Đôi mắt này làm con tim ta cứ xao xuyến, cả nét mặt hay ho này nữa….hiền đến nhường nào? Sao tôi có thể làm tổn thương anh được.Hay là bỏ kế hoạch này đi. Hay ngày thứ bảy cử để cho Trâm đi gặp anh và mọi chuyện sẽ bình thường. Ta yêu người ấy thì cớ gì ta lại làm người ấy tổn thương.Khi người ấy đau một ta sẽ đau mười. Đã yêu thì sẽ không hề hối tiếc.Vậy….bỏ ý định này đi.Anh ấy vẫn yêu quý mi mà, vẫn dịu dàng với mi như thế thì cớ gì mi lại làm tổn thương anh ấy vì một ý định ác độc.Yêu thì phải yêu vô điều kiện, yêu mà cứ đòi hỏi người ấy đáp lại ta như thế thì liệu mi có thật lòng yêu anh ấy không?Hay chỉ làm muốn sở hữu cái vẻ đẹp kia thôi? Cái gì rồi cũng sẽ phôi pha mà thôi, duy chỉ có tình yêu ở lại. Tình yêu cũng có thể làm cho người ta trở nên tốt hơn mà cũng có thể làm người ta trở nên xấu đi.Tôi không biết nữa. Hiện bây giờ tôi đang là người xấu đây này. Đang nung nấu ý định làm cho anh bị tổn thương đây.Tôi xấu quá.Một con bé hư, yêu người như thế…đó không phải là tình yêu, đó là lòng ích kỉ mà thôi.

Nghĩ lại đi H à… Tôi nhủ thầm với mình như thế. Tôi cứ nhìn mãi, nhìn mãi nụ cười hiền hoà của Sinh trong hình, lòng tôi dần nguôi bớt ý định vạch ra kế hoạch làm tổn thương anh. Tôi đã trở thành người xấu từ hồi nào vậy? Chuyện đâu có đáng gì.Thôi thì…thứ bảy này tôi sẽ để mặc cho anh gặp Trâm vậy.Chuyện ra sao thì ra.Tôi không màng nữa.Tôi chỉ biết là tôi yêu anh, thế thôi đủ rồi.Nhưng còn Trâm của tôi thì sao?Tôi biết anh yêu Trâm chỉ vì Trâm giống Jasmine thôi. Điều ấy cũng không hay tí nào. Cả hai đều sẽ bị tổn thương mà thôi.Tôi muốn ngăn chặn điều này mà không muốn ai bị tổn thương cả.Tôi phải làm sao đây hả? Một bên bạn, một bên người tôi yêu.Tôi không muốn mất ai cả. Tôi cứ hết nhìn lên trần nhà, nhìn vào bức hình của Sinh mặc cho đĩa nhạc play từ bài này đến bài kia, những giọng hát nỉ non thì thầm.Tôi không nghe được chút gì cả, tất cả cứ thế lần lượt trôi qua…Thời gian trôi đi mãi đến khi gần sáng tôi mới mệt mỏi thiếp đi được một chút, trong tay vẫn cầm lấy bức hình của Sinh. Một giấc ngủ đầy mộng mị và bất an.

Tôi mơ thấy mình đang ở trong trường, nhưng ngôi trường trở nên vắng vẻ lạ thường. Không một tiếng chim hót, không một tiếng trò chuyện hay một bóng người nào. Tôi lang thang khắp trường đi tìm mãi bóng hình một ai đó. Và rồi tôi tìm thấy Sinh đang đứng nơi một đầu cầu thang.Anh đang đăm chiêu nhìn xuống sân, tôi đến bên khẽ lay anh.Anh quay lại với khuôn mặt hốc hác, đôi mắt đỏ hoe đầy tổn thương.Sinh hỏi tôi: “ Sao em lại làm thế với thầy? Thầy vẫn yêu quý em mà?-Tôi ngẩn người, mở to mắt đầy ngạc nhiên: “ Em làm gì cơ?Thầy đang nói về cái gì vậy?”. Rồi theo hướng tay anh chỉ tôi thấy một cô gái mặt chiếc áo đầm trắng đeo cái kẹp chuồn chuồn đỏ đang tung tăng chơi dưới sân.Nhưng đó không phải là Jasmine. Đó là Trâm bạn tôi. Sinh quay lại lần nữa với giọng run run nghẹn ngào: “ Em đã biết tất cả và em lại bảo bạn ấy ăn mặc giống Jasmine chỉ để làm thầy đau lòng.Em biết là thầy chỉ yêu một người duy nhất mà thôi.Tại sao em làm như vậy? Đó là tình yêu em dành cho thầy sao?Em thật ích kỉ chỉ biết nghĩ đến mình mà thôi.Vĩnh biệt em.Thầy không muốn gặp em nữa”. Tôi chưa kịp nói gì thì bóng Sinh bỏ đi xa dần, xa dần rồi biến mất. Tôi chạy đuổi theo nhưng vô vọng. Tôi chạy theo bóng Sinh xuống lầu thì đụng Trâm. Khi trông thấy tôi, nó cũng liền chạy lại hét vào mặt tôi và ném xuống trước mặt tôi con chuồn chuồn đỏ: “Đây, trả mày nè. Tao không phải là con búp bê của mày để mày điểm trang sao cũng được.Tao muốn tao là tao chứ không phải một cái gì khác. Mày muốn làm Sinh đau lòng thì mày cứ làm theo cách của mày ấy.Mày giỏi việc ấy lắm mà. Đừng lợi dụng tao. Tao không ngờ mày xấu xa đến vậy. Đi đi…đừng làm bạn với tao nữa…”. Tôi điếng hồn, chưa kịp nói gì thì bóng Trâm cũng chạy đi mất, tôi suy sụp…tôi ngồi bệt xuống sân nhặt cái kẹp run rẩy…chung quanh đó nhiều tiếng nói vang lên: “Ôi cô gái xấu xa.. điều đó cô gọi là yêu thương sao?”…Rồi bóng thầy Lâm cũng lướt qua, thầy đẩy gọng kính nghiêm nghị nhìn tôi: “Ôi.Bé H ngoan ngoãn trước kia đâu rồi.Bé H tốt bụng trước kia đâu rồi. Cái gì đã làm em thành người như bây giờ hả? Em hư quá…em là cô gái hư…Tui không muốn có em là học trò…tôi không muốn có học trò hư như vậy…”.Thầy Lâm cũng bỏ đi một mạch, và Andrew cũng đến bên tôi và vỗ vai tôi với nụ cười nửa miệng đầy mỉa mai của hắn pha chút đau đớn, thất vọng: “ See. I told you at first. You’re ugly, really ugly. You’re not only ugly in your appearance, you’re ugly in your soul also. Goode ugly girl.Let thought about all the things you did do.I hope you’ll be happy with it. (Thấy chưa.Tôi nói từ đầu rồi mà. Cô xấu lắm, thật sự xấu. Cô không những xấu xa ở bên ngoài mà còn trong tâm hồn nữa. Tạm biệt nha cô gái xấu xí. Hãy ngồi nghĩ lại những điều cô đã làm đi, hy vọng cô vui vẻ với nó.)


Tôi nhìn hắn lại càng thêm chết điếng, Sinh bỏ tôi, Trâm bỏ tôi, thầy Lâm cũng nói là tôi hư.Andrew cũng bảo tôi là cô gái có tâm hồn mục ruỗng.Không! Tôi gào lên: “ Em không có xấu.Em không có làm thế.Em đã nghĩ thế nhưng em không có làm…không đâu mà sao không ai hiểu cho em vậy?Em không muốn là cô gái xấu….”. Tôi chạy bủa khắp nơi tìm bóng dáng họ, đó là những người tôi yêu quý, tôi không muốn mất ai cả. Tôi đâu có định làm tổn thương ai đâu.Trở lại với tôi đi, làm ơn trở lại đi mà….nhưng đáp lại tôi chỉ có tiếng gió, tiếng lá và một sự câm lặng đáng sợ

Cơn ác mộng khủng khiếp làm tôi choàng tỉnh, mồ hôi vã ra đầy người. Tôi thở dốc nằm xuống giường. Tôi nhắm mắt thiêm thiếp trở lại và không dám nghĩ đến chuyện xấu xa kia nữa. Lạy chúa…mọi chuyện thật là tệ hại.

Sáng hôm sau tôi vào lớp với đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ, trông cái bộ dạng của tôi thật kinh hoàng. Trâm cũng không khỏi lo lắng cho tình trạng của tôi bây giờ. Trong lớp học tôi gục lên gục xuống liên tục vì mất ngủ. Bài vở thì chẳng đâu vào đâu.Mọi chuyện ngày càng tệ hơn. Cái giấc mơ đêm qua gieo cho tôi một niềm ám ảnh lớn lao.Tôi vừa phải lo thi cử mà còn phải vò đầu bứt tai suy nghĩ làm sao để Sinh đừng gặp Trâm ngày thứ bảy.Cả hai thứ đánh vào tôi cùng một lúc làm cho tôi không sao đỡ được.Chắc tôi phát điên mất thôi. Tranh thủ giờ ra chơi, khi tôi đang đứng uống nước ở căn tin thì Trâm bước đến hỏi: “ Sao tình hình mấy ngày nay của mày bi đát quá vậy. Khi từ nhà Andrew từ hôm đó tao thấy mày khác thế nào đó. Cứ bồn chồn không yên.Nói thiệt với tao đi.Giữa mày và Sinh có chuyện gì rồi?”. Tôi vẫn tránh né câu trả lời của Trâm, tôi lắc đầu quầy quậy bảo với nó rằng nhất định là không có chuyện gì cả.Tôi chỉ bảo tôi căng thẳng do kì thi học kì 2 sắp đến mà thôi. Sắp sửa thi chuyển cấp tới nơi rồi. Cuối cấp thì không lo sao được. Rồi tôi bỏ vào lớp, uể oải nằm vùi xuống bàn.Chiều nay, thì tôi lại gặp Sinh. Tôi sẽ tìm cớ nói với anh là tôi cần anh vào thứ bảy này và tôi hy vọng sẽ “phá tan” cuộc hẹn giữa anh với Trâm. Vì chỉ có như thế mọi chuyện sẽ không tệ đi. Vì chỉ còn một tuần nữa là đã hết khoá học anh văn ở trung tâm rồi. Và chúng tôi chỉ còn vùi đầu vào luyện thi cuối cấp.Tôi hy vọng anh sẽ quên dần thứ tình cảm mới nhen nhóm này vì trong suốt thời gian còn lại này, tôi hay Trâm sẽ không gặp mặt anh được.Cũng buồn thật, thôi nhưng thà vậy mọi chuyện sẽ không còn phức tạp và tôi hy vọng tôi sẽ không trở thành kẻ xấu xa như trong giấc mơ đêm nọ…

Y hẹn, cuối giờ học anh văn tôi lại tót lên bàn anh như mọi khi, và kiếm cớ này nọ bảo Sinh rằng: “ Thầy ơi, thứ bảy em cần thầy giúp em một việc.Thầy sẵn lòng không?”. Anh ngẩng lên nhìn tôi đắn đo: “Ôi..tiếc quá..thứ bảy này à? Thầy không biết nữa.Thầy có hẹn rồi. Chuyện của em quan trọng không? Có gấp không?”. Tôi không biết nói sao với Sinh bây giờ bởi tôi cũng chưa tìm ra được cớ gì thật sự quan trọng để anh giúp cả, tôi nhìn anh ra chiều bối rối nói không nên lời. Thì bất chợt thấy đống bài kiểm tra trên bàn, tôi chợt loé lên ý nghĩ mới, tôi hồ hởi: “ Em cần thầy dạy kèm em vào các buổi tối được không.Em sắp thi rồi, thi học kì 2 anh văn cũng quan trọng lắm”. Sinh mỉm cười thật dịu dàng đáp lại tôi: “ Oh!Như thế quả quan trọng thật. Thầy có thể giúp.Thế em muốn chừng nào ta bắt đầu?”.span>

Tôi khấp khởi mừng thầm trong bụng, thế là tôi sắp “cứu” được Trâm rồi, Sinh và cả tôi cùng thoát ra khỏi mớ bòng bong này rồi. Tôi tiếp luôn: “Vậy à thầy. Chúng ta bắt đầu vào ngày mai thầy nhé. Tối thứ bảy từ 7 giờ đến 9 giờ rưỡi thầy nhé? Có được không thầy, nếu cuộc hẹn của thầy không quan trọng thì…”.Sinh tỏ vẻ trầm ngâm với lời đề nghị này của tôi nhưng nhìn vào đôi mắt đầy tha thiết của tôi anh không thể từ chối, anh bèn mỉm cười với hàm răng sáng đều tăm tắp: “Ok, thứ bảy.Nhưng từ 6h đến 8h nghen.Tại thứ bảy thầy lỡ hẹn với bạn vào lúc 9 giờ cho nên không thất hứa được. Mặc dù cuộc hẹn này không quan trọng nhưng thầy lỡ hứa rồi”. Tôi nghe Sinh nói mà chết trân…không như tôi nghĩ, vậy là “kế hoạch” của tôi lại bị thất bại. Chẳng nhẽ chuyện này cứ thành sự thật hay sao? Sao anh không biết cho nỗi lòng tôi vậy? Tôi không muốn làm mọi chuyện tệ hơn mà.Tôi phải làm gì đây? Sinh vươn vai sắp xếp cặp vở ra về, và anh cũng rủ tôi đi cùng đường cho vui. Trên đường xuống chỗ để xe Sinh lại hồ hởi hỏi han, kể toàn chuyện này chuyện nọ với tôi.Than ôi tôi có nghe được tiếng nào đâu bởi vì đầu tôi lại quay mòng mòng bởi câu chuyện hò hẹn ngày thứ bảy,thời điểm chết sắp đến rồi. Tất cả.. tất cả sẽ tan tành hết thôi. Đừng đi ngày thứ bảy, thầy ơi…

Cái ngày tôi không trông đợi đã đến. Ngày thứ bảy kinh hoàng nhưng đối với Sinh đó là ngày thứ bảy tuyệt vời. Tôi thấy anh cười rất nhiều, những nụ cười còn tươi hơn nắng ấm ngày xuân. Hôm đó anh đã mặc chiếc áo sơ mi mà tôi vốn yêu thích nhất, màu xanh tím. Tôi đau đớn nhận thấy rằng anh chưa hề mặc nó khi đi với một mình tôi mà chỉ khi mặc nó khi có mặt Tr mà thôi hay đúng hơn là hình bóng thay thế Jasmine. Cũng phải thôi một màu áo đặc biệt cho người mình thương mến cũng là quyền của anh, tôi đâu có là gì mà đòi hỏi? Với anh tôi chỉ là một đứa học trò nhỏ, đáng mến, ngốc nghếch hay mè nheo con nít lúc nào cũng “bám đuôi” anh, mong anh che chở chăm sóc ình.

Điều đó làm Sinh thấy mình cũng vĩ đại hơn, bản lĩnh hơn khi anh thể hiện được anh là người đàn ông ai cũng có thể tin cậy. Sinh chỉ tìm kiếm ở tôi sự vui tươi, hồn nhiên có thể chọc cười anh bất cứ lúc nào nhưng anh lại tìm kiếm niềm si mê, yêu thương ở người khác.

Sinh sẵn sàng quỵ lụy, yếu đuối thậm chí là trở thành người khác ko còn là một ông thầy lạnh lùng,vững chải, bí ẩn, thu hút và quyến rũ khi tôi nghe anh tỏ tình với Tr. Tôi chưa từng nghe anh năn nỉ ai, chạy theo ai mà luôn luôn làm người khác phải chạy theo mình. Nhưng nay anh lại làm tất cả những điều đó chỉ vì Tr giống Jasmine.Tội nghiệp Trân của tôi.

Jasmine ơi, cô làm thế nào mà lại thu hút được Sinh thế. Tôi mong ước nhiều khi được một phần nào đó giống như Jasmine để Sinh có thể yêu tôi, thậm chí là cho tôi một ánh mắt nhìn tôi trìu mến, day dứt và thương yêu như anh đã nhìn Tr một lần thôi cũng được.Những mong ước hão huyền thì chỉ là để mong ước thôi. Tôi ngửa mặt thở dài.Tối nay Sinh dạy kèm tôi mà. Ôi đau đớn thay, rồi ta sẽ thấy nụ cười ấy anh không dành cho ta. Tôi chán nản buông từng bước nặng nề xuống thang. Rồi chuyện gì đến cũng sẽ đến. Có làm cách nào đi nữa cũng vô ích mà thôi.

Thầy Lâm cùng tôi im lặng bên hai tách trà. Thầy biết tôi buồn nhưng chuyện này thầy cũng không biết khuyên tôi sao cho phải, cho đúng, thầy chỉ im lặng cùng ưu tư với tôi lâu lâu lại vỗ vỗ tấm lưng của tôi rồi lắc đầu.Tôi mỉm cười trước thái độ của thầy, hỏi đùa thầy một câu: “Sao em không yêu thầy nhỉ?Thầy luôn luôn tốt với em”. Thầy Lâm nhìn tôi đưa tách trà lên mỉm cười với hàm răng lấp lóa: “ Nếu em xoay qua yêu tui, chưa hẳn là tui tốt đâu. Nhưng người đó cũng đâu xấu phải không? Thậm chí còn rất cưng chiều em nữa mà.”….À phải, Sinh luôn cưng chiều tôi, tốt với tôi nhưng tôi đâu cần điều đó vì như thế gần như là một sự thương hại. Thà là không yêu tôi và cũng đừng tốt với tôi, tôi chịu được, nhưng còn gần như thương hại thì nó còn làm tâm trạng tôi tệ hơn. Tôi cười nhạt với thầy khi hớp tiếp ngụm trà nữa: “Em muốn làm người xấu. Em ghét người đó, em ghét bạn em. Em ghét họ.Em sẽ phá rối tối nay”.

Thầy Lâm ngừng lại đặt tách trà xuống đưa tay xoa đầu tôi rồi đưa kéo tôi dựa vào vai thầy, bảo: “ Khóc được thì khóc đi. Em muốn làm người xấu mà em đâu thể. Nếu em có cố gắng cũng không được bởi vì đó là chính con người em.Em tốt bụng. Em thương họ, rất thương. Nếu em không thương họ em đã làm lâu rồi,có phải không? Chính vì thương họ nên em mới dằn vặt tự đau khổ một mình. Thôi em ạ, đường đời còn dài. Rồi biết đâu em sẽ gặp một người đàn ông tốt hơn Sinh.Bây giờ em yêu hết mình được thì em cứ yêu đi. Rồi em thấy khi mọi chuyện qua đi em sẽ cảm nhận được là em không hối tiếc điều gì cả.”

Mọi chuyện đều như thầy Lâm nói bởi giờ đây khi tôi đã lớn hơn, chín chắn hơn nhìn lại quá khứ tôi đã không hối tiếc vì tôi biết mình đã yêu thật sự, và hơn nữa con người đó cũng xứng đáng để tôi yêu nhưng chỉ tiếc là tình cảm của tôi không đặt đúng thời điểm,hoàn cảnh mà thôi….*****

 


 

Đồng hồ chỉ 8 rưỡi, tôi đứng đợi Trâm ở cửa. Rốt cuộc thì tôi cũng phải đưa Trâm đến chỗ hẹn. Khi nó bước ra tôi như chết điếng, nó mặc chiếc áo đầm trắng và mái tóc buông lơi trông giống Jasmine trong hình như lột. Cái chuyện tôi định chủ định làm nhưng rồi không làm nữa nhưng cuối cùng nó lại tự nhiên xảy ra, đó dường như là định mệnh.

Chúng tôi phi xe ra đường, gió lại mơn man….

Khi chúng tôi ngồi nói chuyện dông dài thêm mấy phút nữa thì từ xa tôi thấy Sinh ở chỗ để xe. Tôi vội vã bảo Trâm tôi cần đi đằng này có việc. Khi bóng tôi vừa biến mất thì Sinh bước vào. Anh nhìn Trâm với vẻ đầy ngạc nhiên và hồ hởi, còn Trâm của tôi thì tròn mắt kinh ngạc. Nó ngó nghiêng để tìm tôi. Nhưng tôi đã không dám bước ra. Ngồi ở bàn khuất sau bụi cây tôi lặng lẽ nghe cuộc đối thoại giữa họ.

“Tôi rất mừng là cuối cùng tôi đã được gặp em.Tôi cứ tưởng em không đến cuộc hẹn này”-Sinh mở lời trước. Còn Trâm thì vẫn chưa hết ngạc nhiên, nó tròn mắt lần nữa: “ Sao kia? Chẳng phải hôm nay tụi em có hẹn với thầy Lâm để hỏi về việc kèm anh văn sao?Sao lại là thầy?”. Bây giờ thì tới lượt Sinh ngạc nhiên, anh cũng ngơ ngác: “ Thầy Lâm à? Sao lại có thầy Lâm ở đây? Hôm bữa tôi điện thoại cho em hẹn em ra đây và em đã đồng ý còn gì?”. Trâm từ bất ngờ này đến bất ngờ khác, đáp trả: “ Ơ…hoá ra …là thầy hẹn. Sao H lại nói là thầy Lâm đồng ý gặp em để nói chuyện dạy kèm chứ?”. Vừa nghe đến đó Sinh tái mặt, anh trở nên lúng túng bối rối và hỏi dồn Trâm: “ Bữa thứ bảy tuần trước không phải em nghe điện thoại à? Là…là…H sao?”. Trâm cũng gật đầu và mở to mắt hơn: “ Vâng…”. Vừa đúng lúc đó tôi đứng dậy bước ra tươi cười với anh: “ Ô! Bất ngờ chưa? Sao thầy lại lang thang nơi này thế?”. Sinh nhìn tôi trân trối, anh không nói được tiếng nào. Rồi tôi thấy Sinh bắt đầu mất bình tĩnh anh đưa ly nước nhấp lên môi nhưng mắt vẫn không rời khỏi tôi ý như muốn hỏi: “ Em biết hết rồi sao?”. Tôi vẫn mỉm cười mở lời hộ anh và cũng để gỡ rối cho tình huống này: “ Em biết rồi.Chắc là thầy Lâm bận nên bảo thầy đi trước phải không? Chắc là hôm nay thầy Lâm rủ thầy đi chung nhỉ?”. Mặt Sinh tái dần, anh vẫn cố gượng cười trước ánh mắt mở to đầy dò xét của Trâm và thái độ tỉnh táo một cách ráo hoảnh của tôi gật đầu: “ À…à..tôi…”. Tôi cũng giả đò đưa tay lên nhìn đồng hồ thở dài: “ Trời. Thầy Lâm hôm nay xài giờ dây thun thế, chưa bao giờ thầy ấy tới trễ vậy mà..”.Rồi tôi dựa phạch vào thành ghế bắt chéo chân, khoanh tay lại mặt ngửa lên thở hắt ra chán nản. Trâm im lặng, Sinh im lặng. Cả ba chúng tôi trong tình huống này đều không biết nói gì nên đành vơ ba câu chuyện học hành bâng quơ để nói với nhau vậy. Ngay lúc đó thì tôi thấy Andrew bước vào quán, hướng thẳng đến bàn chúng tôi. Tôi thật sự ngạc nhiên là sao hắn biết cuộc gặp này. Lúc này thì trông hắn bừng bừng giận dữ, hắn lao đến bàn tôi lôi tôi ra ngoài nói như hét: “ Do you know what are you doing? You’re going to help him make a confession? ( Cô có biết cô đang làm gì không? Cô định giúp ông ta thổ lộ đấy à?”). Tôi vô cùng ngạc nhiên khi thấy hắn ở đây: “ Why did you khow about this?Who told you?( Sao anh lại biết?Ai nói với anh vậy?)”. Vì vẫn đang giận hắn quay qua hét tôi lần nữa: “ Mr Lam told me.Why don’t you tell me,jerk.You’re going to stand with it. Are you going to forgive him.Bout me, I won’t.He goes so far ( Ông Lâm bảo tôi đấy. Tại sao cô không nói với tôi hả, ngốc. Cô định chịu đựng chuyện này đấy à?Cô tốt quá đấy.Cô tha thứ cho ông ta.Còn tôi thì không, ông ta đi quá xa rồi đó)”

Tôi cũng hét lại hắn: “ Nothing you can do in this case. I give up.He loves another one.That’s his bussiness. (Không có làm gì được cả.Tôi chán rồi, tôi bỏ. Ông ấy yêu ai là quyền của ông ấy). Không nói gì Andrew bước thẳng lại bàn chúng tôi ngồi và hắn cũng kéo tay Trâm ra khỏi chỗ ngồi trong lúc nó vùng vẫy : “ Này này, làm gì thế? Bỏ tui ra.”. Không để nó nói hết câu, Andrew lấy ra trong túi một chiếc kẹp chuồn chuồn và kẹp thẳng lên đầu nó rồi xoay người nó về phía Sinh.Hắn cười nhạt, mắt long lanh nhưng cũng đầy đau khổ: “ Did you see her look like some one?Oh, I guess you know. But wake up.She wasn’t Jasmine. Jasmine dead.She’s dead.Stop your game and release these girls if you love them( Nhìn xem giống ai không? Tôi đoán anh biết. Nhưng mà tỉnh lại đi. Cô ta đâu phải Jasmine. Jasmine chết rồi. Chị ấy chết rồi. Chấm dứt trò chơi của anh đi và tha cho các cô gái này nếu anh yêu họ)”. Lời nói của Andrew cứa thẳng vào lòng Sinh, vào lòng tôi chỉ có Trâm là càng ngày càng ngơ ngác hơn. Nó thật sự không hiểu chuyện gì đang xảy ra cả. Nó hết nhìn Andrew rồi Sinh ,rồi tôi đầy bối rối và lắp bắp: “ Ai đó giải thích chuyện gì đang xảy ra đi chứ.Tôi chả hiểu gì hết”.Tức thì Andrew rút trong túi ra tấm hình khác của Jasmine, trong đó cô ấy nhìn rất rõ.Rõ hơn bao giờ hết. Trâm kêu lên đầy kinh ngạc: “ Trời đất ơi.Cổ nhìn giống tôi quá”. Andrew quay lại cáu bẳn: “ Wrong, you look like her..( Sai rồi, cô trông giống cô ấy.) rồi hắn quay qua nhìn Sinh một cách hằn học hơn….

Tôi bặm môi đưa tay lên che mặt gục xuống bàn.Thôi rồi, mọi chuyện bể tan tành….

Sinh đang ngồi bất động, mặt cắt không còn giọt máu trên mặt. Anh nắm tay lại run rẩy…. 

Tôi hiểu lúc này anh cảm thấy thế nào nhưng tôi không thể làm gì hơn.Tôi đã định bảo câu cuối cùng nếu thầy Lâm không đến thì chúng ta nên đi về vì đã trễ rồi. Nhưng khi Andrew xuất hiện thì tôi không thể cứu vãn gì được nữa. Sinh bình tĩnh đứng lên không nói lấy một lời anh rút tiền ra để lên bàn và chỉ nói với chúng tôi một câu: “ Xin lỗi.Tôi phải đi”. Tôi không ngẩng lên nhưng tôi biết anh đã đi rất nhanh. Còn tôi thì ngồi gục trên bàn bắt đầu nức nở, khi Trâm bước đến vỗ lưng tôi thì tôi đã ngẩng lên hét lớn với Andrew: “Get away. You ruined anything. I won’t see him again. Every thing is done. Get away and leave me alone. (Cút đi. Anh làm hỏng tất cả rồi.Tôi sẽ không bao giờ thấy ông ấy nữa.Cút đi và để tôi yên)”..

Andrew không nói gì cả. Hắn ngồi xuống trước mặt tôi vẫn lạnh lùng. Hắn cứ để tôi khóc mà không thèm dỗ. Trâm cũng ngồi bên cạnh tôi và chỉ còn biết xoa lấy lưng tôi và nhìn hắn đầy tức giận. Nó hất hàm: “ Why did you do that? Don’t you have a heart? (Tại sao anh làm vậy? Anh có trái tim không vậy?)”. Andrew vẫn thản nhiên. Hắn đợi cho tôi khóc hết và bình tĩnh trở lại. Hắn từ tốn nhưng vẫn lạnh lùng: “ Just cry.It makes you’re better.I don’t care you would hate me or not. I may be hurt you and hurt him, too. But this things is good for two of you. You love him your blind. You are going to cover him, because you don’t have the heart to hurt him tell him the truth. You’re going let him loves Tram his vision. Isn’t fair???span>

Please, think about Tram’s feeling. Would she be happy when she realized she’s just a replacement??? Are you still her friend? Think!( Khóc đi. Nó làm cô đỡ hơn đấy. Tôi cóc cần biết cô sẽ ghét tôi hay là gì gì. Có thể là tôi làm tổn thương cô và ông ta. Nhưng điều này tốt cho cả hai người. Cô yêu ông ta bằng sự mù quáng.Thật sự đó, cô định bao che cho ông ta vì cô không nỡ làm tổn thương ông ta bằng cách nói sự thật.Cô định để cho ổng yêu Trâm bằng tình yêu ảo ảnh à? Có công bằng không???Làm ơn nghĩ tới cảm xúc của Trâm đi. Cô ấy có vui không khi cô ấy nhận ra rằng cô ấy chỉ là người thay thế Jasmine?Cô có còn là bạn cô ấy nữa không vậy?Nghĩ đi!)

Rồi hắn đứng dậy bỏ đi. Cả Trâm và tôi ngồi đó đều im lặng một lúc. Trâm nhìn tôi thở dài. Tôi biết nó thương tôi lắm và nó muốn làm cho tôi bình tâm hơn. Nó định choàng tay qua ôm lấy tôi. Nhưng tôi đã giơ tay ra hiệu cho nó dừng lại: “Đừng…tao muốn ở một mình một chút. Mày ra lấy xe trước đi”. Trâm nhìn tôi đầy lo lắng nó không nỡ rời tôi nhưng rồi cũng gắng gượng đứng dậy đi ra: “ Mày phải chắc là mày không sao đó”p>

Tôi ngồi đó gác tay lên cằm mở to mắt nhìn chằm chằm vào ly nước trước mặt. Mọi thứ giờ đây thật là trống rỗng và rõ ràng. Hắn nói đúng. Tôi định bỏ qua cho Sinh chỉ vì tôi không nỡ làm tổn thương anh. Tôi đã không suy nghĩ rằng khi anh có thể tìm Trâm bất cứ lúc nào dù cho chúng tôi không gặp nhau ở trung tâm anh ngữ nữa. Sự đam mê trong tình yêu vốn có ma lực rất mạnh. Bạn sẽ mù quáng một khi bạn vướng vào nó. Nó thôi thúc bạn làm những điều mà trái tim bạn mách bảo, lúc đó bạn sẽ quẳng lý trí đi mất. Nếu Sinh cứ mãi ở quanh Trâm đối xử với nó bằng những cử chỉ dịu dàng, chu đáo như thế thì không lâu Trâm cũng sẽ như tôi mà thôi. Giả sử nó yêu Sinh như tôi bây giờ và Sinh cũng đáp lại, họ sẽ rất hạnh phúc nhưng một ngày nào đó nếu từ miệng anh thốt ra không phải tên Trâm mà là Jasmine thì chắc hẳn nó sẽ rất đau đớn. Nó đâu đáng phải chịu điều đó chỉ vì nó giống Jasmine đâu. Andrew đã làm đúng tất cả nhưng cách làm của hắn đã không khéo léo chút nào. Đầu đất, ngốc…nghĩ tới đây tôi chợt nhếch mép bật cười khẽ trong khi mắt đã đỏ hoe. Tôi khịt mũi cái mạnh ngẩng mặt lên trần nhà rồi đứng dậy. Tôi nghĩ là tôi đỡ hơn rồi. Không biết Sinh giờ này ra sao nhỉ? Tội nghiệp anh quá.

Tôi bước ra thấy Trâm đang đứng đó đợi mình, tôi bước đến cười nhẹ và nắm tay nó: “ Mình về đi…”. Nó lại dòm tôi lom lom vẫn còn lo lắng: “ Không sao đó chứ? Mày không có ý định đi cắt cổ tay hay nhảy sông đó chứ?”. Tôi phải bật cười vì câu bông đùa của nó: “ Nếu có, lúc đó người đầu tiên tao sẽ báo là mày. Tao nghĩ là tao ổn hơn rồi. Lúc này chỉ tội nghiệp cho Sinh mà thôi. Tao cầu mong Sinh sẽ mạnh mẽ…”. Trâm cũng cười gật nhẹ với tôi: “ Tao cũng hy vọng thế.Tao cũng hơi bất ngờ đó, chuyện đi quá điều tao nghĩ. ” rồi nó nhăn mặt dòm tôi: “ Tao giống Jasmine thật à? Tệ quá. Tao sợ ma lắm”…..Tôi lại bật cười lẫn nữa, tôi đã không để ý từ lúc nào Trâm lại lạc quan một cách đáng sợ như vậy, hay đó là cách nó xua đi cú sốc này.Trên đường về tôi lại miên man nghĩ tới Sinh, tôi thầm cầu mong anh sẽ vững tâm lên.….Ngoài đường lá vàng xào xạc..trời chớm nhẹ bước sang đông, cái mùi se lạnh lại bắt đầu len lỏi….

 *******

 


 

Ngày hôm sau, ngày hôm sau nữa Sinh không lên trường dạy.Tôi bắt đầu thấy lo. Tôi đã hỏi thăm khắp thầy cô trong trường nhưng không ai biết là vì sao anh nghỉ.Tôi không biết liệu anh có ổn không hay là tôi sẽ nhận được tin là người ta sẽ tìm thấy xác anh ở một con sông nào đó. Hoặc là có một cáo phó đăng trên báo là tìm thấy một thanh niên tên S đã cắt cổ tay tự tử ở địa chỉ x…Lạy chúa mới nghĩ đến đó mà tim tôi đã thắt lại, tôi run rẩy đầy lo lắng. Nhưng tôi vẫn giữ lòng tin là anh sẽ ổn, anh sẽ không sao, anh vẫn sống và đang lấy lại bình tâm ở đâu đó.Chỗ quen thuộc của anh….

Một tuần trôi qua, rồi mãi đến khi kết thúc khoá học bóng anh vẫn mù khơi. Sinh biến mất như anh chưa bao giờ tồn tại. Tôi đã nhiều lần đến nhà, quán bà Ru, cũng như lên trường tìm anh.Vẫn không ai biết tin về anh. Tôi có tìm cả Andrew nhưng lạ thay hắn cũng biến mất. Tôi tìm tới thầy Lâm để hỏi. Thầy cũng lắc đầu bảo thầy không biết gì cả. Tôi gần như ngã quỵ. Bóng dáng yêu dấu đó đâu mất rồi…ánh cười đó vẫn ở quanh tôi nay xa rồi….Sinh đâu rồi..Sinh yêu dấu của tôi. Hằng tháng trời tôi tìm kiếm một cách điên dại và tuyệt vọng bóng anh. Nhưng vẫn mất hút…..Tôi đau đớn đến chết nửa phần hồn. Tôi thề là tôi sẽ không yêu ai nữa, không phải đau đớn nhớ nhung gì nữa….

Thế rồi tôi lao đầu vào học thi tốt nghiệp để cố quên anh và mối tình thơ dại của tôi. Chẳng mấy chốc tôi gần như đã quên anh và tình yêu đầu của tôi đã tạm ngủ yên ở một góc khuất trong tim.

 *******

 

 

Thoắt chốc đã năm năm trôi qua kể từ ngày tôi tốt nghiệp. Chúng tôi ra trường. Trâm đỗ vào đại học kinh tế còn tôi đi theo ngành đồ hoạ. Chúng tôi vẫn gặp nhau thường xuyên và trải qua năm mùa Giáng Sinh cùng nhau. Thỉnh thoảng chúng tôi vẫn nhắc lại những kỉ niệm năm cấp III và bật cười vì thấy mình trẻ dại, ngu ngơ. Tuy vậy mỗi khi nhớ tới nụ cười của anh, lòng tôi lại dậy sóng. Tôi chợt nhận ra rằng tôi chưa hề mảy may quên một chi tiết nào về Sinh. Từ ánh mắt, nụ cười cho đến dáng cao cao của anh ẩn hiện trong nắng chiều của năm năm trước. Năm năm hoa mộng của đời tôi.Cho đến một ngày tôi lang thang ở nhà sách ngoại văn ngoài Sài Gòn.Tôi như không tin vào mắt mình khi tôi bất chợt thấy bóng dáng ai đó rất giống anh. Tim tôi gần như ngừng thở. Người ấy giống quá, cái nụ cười đó không lẫn vào đâu được. Và cái thói quen nghiêng nghiêng khuôn mặt dưới ánh đèn đó không thể có ở người khác. Tôi run run bước tới gần hơn nữa để xem có phải anh không. Tôi dò dẫm chậm chạp một bước, hai bước tôi thấy nhịp tim tôi làm thất lạc năm năm trước lại hồi sinh. Cái cảm giác hồi hộp mơn man, run rẩy, lạnh toát hạnh phúc lại trở về. Tôi bước nhanh hơn về phía anh. Nhưng rồi có một chàng trai trẻ bước đến bên anh vui vẻ nói cười tôi chợt chựng lại và nấp sau một hàng sách và dõi theo bước họ. Chẳng mấy chốc bóng anh cùng chàng trai trẻ biến mất vào dòng người trên phố.Tôi lại một lần nữa thấy tim mình quặn đau. Đúng là anh rồi nhưng dường như anh quên tôi rồi, quên hẳn….Có lẽ tôi nên quên anh để sống tiếp thôi.Cũng đã năm năm rồi còn gì. Tôi vịn vào giá sách lấy lại bình tĩnh. Trong lòng thì bắt đầu một cảm giác thẫn thờ, nhớ nhung một cách điền cuồng….Tôi đứng đó bật khóc một mình….nước mắt cứ rỉ rả, còn trời thì tối dần….Đêm nay lại là đêm Giao thừa… nhưng đêm nay lại gặp một giấc mộng ảo tuyệt vời…Tôi với tay lấy vài cuốn sách tính tiền và ra về…Tôi xuôi theo dòng người trên phố lòng miên man lạ…Tôi vẫn yêu anh như ngày nào, chưa hề phai lạt. Nay giấc mơ lại trở về bên tôi vẫn nguyên vẹn chưa hề mất đi…

Khi tôi về đến nhà thì nghe mẹ nói có một người lạ gọi cho tôi. Người ấy hỏi thăm tôi rất nhiều và để lại cho tôi số điện thoại và một cái tên. Khi đọc tên trong tờ giấy ghi số điện thoại tôi đánh rớt mấy cuốn sách ra nền nhà. Niềm vui vỡ oà ….Tôi vội vã vớ chiếc áo khoác, chào mẹ rồi lấy xe hoà vào dòng người đông đúc……

 ********

 

 

Giờ đây ngồi trước mặt tôi là một Sinh bằng xương bằng thịt chứ không phải mơ hồ. Anh có già hơn trước nhưng anh vẫn là anh. Nụ cười anh vẫn hiền và bao dung biết bao. Anh nhắc lại khi xưa tôi nghịch ra sao và cái ngày đầu tiên tôi gặp anh như thế nào. Chúng tôi cười thật nhiều, lòng đều thanh thản. Chúng tôi đang trò chuyện thì Trâm xuất hiện nó cũng ré lên vui mừng không xiết.Rồi ba chúng tôi cùng trò chuyện rôm rả ôn lại ngày xưa. Tôi cũng có hỏi thăm về Andrew thì được biết hắn đã sắp xếp trở về nhà ngay sau anh một tháng. Hiện tại hắn đang học một đại học văn chương ở Mỹ và tương lai hắn sẽ thành một phóng viên viết báo….Trời rút cuộc đã tạnh mưa, chúng tôi rủ nhau lên ra lan can của tiệm café hóng gió…

Gió thổi lồng lộng, tôi đứng đó hít căng đầy vào ngực mình làn gió lành lạnh rồi thở ra khoan khoái. Được một lúc thì Trâm có điện thoại của một người bạn….Nó cáo lui về trước…tôi đoán là anh chàng đó lại rủ nó đi chơi rồi. Chỉ còn mình tôi với Sinh. Tôi đứng bên anh và nhớ lại khoảnh khắc nụ hôn đầu tiên của mình cũng vào tiết trời thế này. Rồi tôi quay qua hỏi anh: “ Thầy đã đi đâu vậy?”. Sinh mỉm cười gác tay vào thành lan can đưa mắt xuống dưới đường: “ Trở lại nơi tôi bị ám ảnh nhiều nhất. New York. Tập làm quen với cuộc sống với nỗi ám ảnh của Jasmine trong ý nghĩ. Tôi thăm mộ Jasmine và trò chuyện thật nhiều với cô ấy trong suốt năm năm. Tôi tự nhiên nhắc đến em nhiều lắm, tôi kể Jasmine nghe hết về em. Em lúc nào cũng xuất hiện trong ý nghĩ của tôi rồi một ngày tôi nhận ra là tôi đã quên Jasmine và chỉ còn nhớ đến em mà thôi. Rồi tôi về Việt Nam vì tôi nghĩ là mình để quên cái gì đó ở đây và tôi muốn lấy lại.”Rồi anh nhìn tôi một cách tha thiết cầm tay tôi và ghé gần tôi thì thào: “Anh nhận ra là anh đã để lại con tim mìnnh ở đây. Anh muốn lấy lại nó. Em có nhặt được nó không? Cho anh xin lại. Thiếu nó anh không sống được đâu.Anh có thể lấy lại nó không…Bao Gạo yêu?”. Lúc đó tôi nhìn anh vui đến sững sờ và chưa kịp trả lời thì pháo hoa bung đầy trời. Tôi ngó lên nhìn bầu trời sáng choang, đẹp và cao vời vợi đó hai tay ôm chặt lấy tay Sinh và mỉm cười: “ Chúc mừng năm mới.Em để quên nó ở nhà rồi.Em sẽ lấy nó đưa anh sau. Thưa thầy.”

(Finish)




trước tiếp
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.