Thì Ra Là Khuyển

Chương 36: (Hoàn)


trước tiếp

EDITOR: PARK HOONWOO

BETA: ELLEN

-o0o-

Biệt thự từng ở vẫn còn đó, Cullen luôn có người được thuê để xử lí vài vấn đề về tài sản họ không tiện ra mặt, cho nên biệt thự ngoại trừ trong ảm đạm vì không có ai ra vào, thì không có chút bụi bặm nào.

Người được thuê chờ sẵn ngoài cửa, là một người đàn ông có lẽ hơn năm mươi một chút, âu phục màu xám không có bất kì nếp nhăn nào, chỉ nhiêu đó thôi cũng có thể thấy được ông ta là một người cẩn thận vô cùng.

Nhìn thấy Carlisle từ xa đi lại, thần sắc của ông cũng kích động lên, đây là vì thấy bạn già lâu năm không gặp mà ra, dù cho cái vị bằng hữu này chắc bằng tuổi ông mình.

"Carlisle, lâu rồi không gặp, cậu vẫn đẹp trai như vậy!" Duỗi tay, hai người đàn ôn gla6u rồi không gặp ôm nhau một chút.

Carlisle nhìn hai bên thái dương bạc trắng của người đàn ông, dù trải qua bao nhiêu lần nhưng y vẫn rất xúc động nên nói đùa để xoa dịu cảm xúc: "Lần trước gặp cậu, cậu đáng yêu bao nhiêu, giờ cũng thành lão già rồi! "

Joy cũng không nói gì, vội vàng bắt tay Sesshomaru. Nhìn kỹ mới thấy, hai người bọn họ xứng đôi làm sao, nhiều năm như vậy Carlisle vẫn luon cô độc một mình, hiện tại có người cùng trải qua sinh mệnh dài dằng dẵng với mình, chắc chắc là chuyện tốt.

Ba người vừa đi vừa nói, Joy mang bọn họ vào căn phòng đầu tiên. Đồ nội thất đều được phủ vải chống bụi, cửa kính xung quanh cũng rất sạch sẽ, trong sân cũng không có lá rụng, ngay cả lớp sơn trên hàng rào cũng trông như mới, đủ loại dấu hiệu cho thấy biệt thự đã được giữ gìn cẩn thận.

"Vất vả cho cậu rồi, chúng ta hẳn sẽ ở lại đây một khoảng thời gian, mấy thứ liên quan phiền cậu rồi." Carlisle ôm Sesshoumaru nói với Joy.

"Không phiền, là chuyện nên làm mà thôi, lần sau tôi sẽ chuẩn bị, hôm nay không quấy rầy hai người nữa, vui vẻ nhé." Mục đích hôm nay của Joy đã hoàn thành, vì thế tạm biệt.

Tiễn Joy, từ chối mời người đến quét dọn nhà cửa Joy, hai người quyết định tự sửa sang lại nhà của mình. Lột hết toàn bộ vải chống bụi, vài sợi vải bay lên không trung. Không biết coi đâu ra, Carlisle xếp báo thành một chiếc mũ, sau đó một hai bắt Sesshomaru đội, mà Sesshomaru vì ghét bỏ cái mũ đó quá xấu nên cứ né tới né lui, vì thé trong phòng liền diễn ra màn đố anh bắt được em, chơi đến vui vẻ vô cùng.

Hôm nay là một ngày nắng đẹp mà Forks khó khăn lắm mới có được, sáng, ánh nắng xuyên qua cửa sổ đáp xuống người Carlisle, làn da lộ ra ngoài không khí của y giống như hàng tỉ tỉ viên kim cương, mái tóc vàng bởi vì lao động nên có vài sợi không nghe lời, cả người như phát sáng, rọi thẳng vào tim Sesshomaru.

"Sao, nhìn anh ngây người luôn hả!" Carlisle đuổi theo, nhìn Sesshomaru đột nhiên dừng lại, bèn cho hắn một cái ôm vững chãi. Cọ cọ cổ và mấy sợi tóc của hắn "Em ấm quá." Mái tóc màu bạc của Sesshomaru lành lạnh, dần dần được ánh nắng ngoài cửa sổ hâm nóng, mùi dầu gội bay vào mũi Carlisle, khiến y yêu chết cái ôm ấm áp này.

Sesshomaru không nói gì, bởi hắn hiểu, cảm giác trong lòng mình cũng vậy, ấm áp, quyến luyến, lúc nào cũng đám chìm trong đó. Hắn cũng dùng lực độ như vậy ôm lại Carlisle, không cần nói thêm bất kì gì khác, chỉ cần cảm nhận đối phương là được.

Hai người bọn họ tốn cả buổi trưa mới có thể quét sạch căn phòng, cho dù thể lực của cả hai khủng khiếp đến đâu, thời gian dài như thế, cũng có chút mệt mỏi, nhưng mà bằng cố gắng của mình, khiến nhà cửa sạch sẽ đẹp đãi hơn, cũng rất khiến người khác có cảm giác thành tựu. Nhưng mà đã lâu không có ai sống, vẫn thiếu đi chút sức sống và đồd ùng hằng ngày. Nhìn thấy sắc trời còn sớm, mây cũng chưa che khuất ánh dương sáng lạn, bọn họ liền quyết định đến siêu thị mua vài thứ.

Kỳ thật đa số vẫn là mua cho Sesshoumaru mua, đặc biệt là mấy thứ có thể ăn được. Trải qua thời gian rèn luyện lâu như vậy, trình độ nấu nướng của Calrisle tuy chưa đạt đến đầu bếp nhà hàng năm sao, nhưng đồ ăn làm ra đã rất ngon. Cho nên đa số đồ đi mua toàn là đồ ăn, vì muốn hợp khẩu vị của Sesshomaru hơn, y còn cố ý học vài món hồi về quê của hắn, cho nên đêm nay chuẩn bị đãi hắn một bữa no nê.

Túc tắc mua, môt hồi sau một xe đẩy đã không đủ nửa, vì thế hai người liền đi lấy thêm một chiếc nữa, trng lúc đi lấy xe, bọn họ còn nghe được mấy âm thanh nghị luận về hai người từ xam cái gì mà xứng đôi quá, hay là đẹp thật. Tuy rằng âm thanh của mấy cô rất nhỏ, nhưng đối với Carlisle và Sesshomaru mà nói chẳng khác gì đứng bên cạnh nói, vì thế bèn cười với hai người đối diện, sau đó nắm tay nhau rời đi, và thế đó, tiếng nghị luận phía xa kia đã trở thành tiếng hét hưng phấn.

Hai người đàn ông đẹp trai trẻ tuôi tay trong tay đi siêu thị, tỉ lệ quay đầu cơ bản là 100%, nhưng xuất phát từ lễ phép, không ai quấy rầy cả hai.

Vào lúc đi ngang qua khu đồ dùng sinh hoạt, Carlisle nhìn trúng hai đôi dép hình mèo đi trong nhà mềm mại, lông xù xù, thế là sống chết phải mua cho bằng được, mà Sesshomaru cố gắng, kiên quyết phản đối, cho rằng quá ngây thơ. Sau một hồi đưa qua đẩy lại, dép vẫn yêu vị trong xe đẩy, Sesshomaru nhìn chằm tên Carlisle đang nhìn đôi dép con mèo trong xe cười vô cùng vui vẻ, thở dài một tiếng, quá ấu trĩ! Nhưng sao giờ, ai bảo y là bạn lữ do tự mình chọn, đã chọn thì phải sủng thôi!

CHƯƠNG 36

Forks vẫn y như trong trí nhớ, tầng mây trên bầu trời càng ngày càng thấp, bao phủ toàn bộ thị trấn. Trong lúc Sesshoumaru và Carlisle trở về sau khi mua sắm xong, tuyết đã bắt đầu rời, vài hạt tuyết đáp xuống ngọn, trên đường, trên mấy chiếc ôtô đang chạy như bay.

Mấy cây sam cao ngất hai bên đường không ngừng lùi về phía sau, không khí chín mùi, Sesshomaru duỗi tay nắm bàn tay không đặt trên vô lăng của Carlisle, mở radio trên xe lên, giọng hát ôn nhu của nữ ca sĩ vang ra ngoài.

We're too old to make a mess

Dreams will keep me young

Old enough to stress

Only mirrors tell the time

So I'm going home

I must hurry home

So will my life go on

(Ta đã trưởng thành, để không bày bừa

Những giấc mơ níu lấy tuổi trẻ

Đủ lớn để chịu áp lực

Nhìn vào gương mới rõ thời gian

Ta đang trên đường về nhà

Phải gấp gáp trở về thôi

Để cuộc đời ta tiếp diễn)

Carlisle dịu dàng nhìn Sesshomaru sắp ngủ mất, tăng nhiệt độ của lò sưởi lên, tốc độ như chớp của xe cũng chậm lại, bảo đảm trong xe sẽ không cảm nhận được bất kì xóc nảy nào, mới chạy về nhà.

Nhưng đến khi đến gần nhà, Carlisle liền ngửi được hai hơi thở của quỷ hút máu xa lạ, trong đó có một cái rất bình thản, cái còn lại rất bạo lực, nghe đến gần đây có màn quỷ hút máu tập kích đồng loại, mặt Carlisle nghiêm trọng hẳn lên.

Trước không xác định quỷ hút máu đến tốt hay xấu, Carlisle im lặng dừng xe trước biệt thự, hai quỷ hút máu kia cũng không phải đứng chờ trước cửa biệt thự, mà là đứng chờ trên ngọn cây, nhìn thấy Carlisle về mới nhảy xuống.

Sesshomaru đã sớm tỉnh lại ngay lúc Carlisle cảm nhận được hơi thở xa lạ, tuy rằng hắn không có năng lực cảm ứng đồng loại giống Carlisle, nhưng hắn thấy được sức mạnh độc đáo của quỷ hút máu, vì thế không cần phải giấu.

Trên mặt đấy đã đọng không ít tuyết, phát ra âm thanh soàn soạt khi dẫm lên, cô gái xinh đẹp mặc đầm đỏ nhảy xuống đất, đi theo sau cô là một thanh niên tóc vàng, ruy rằng mặt mày dữ tợn, nhưng vẫn đi theo cô nàng.

"Xin chào, Carlisle, tôi là Alice, đây là Jasper, rất vui khi được gặp ông." Đi lại trước mặt Carlisle đang dựa cửa xe, cô gái vươn tay tự giới thiệu, rõ ràng là chưa gặp bao giờ, nhưng ngữ khí lại như quen biết lâu năm.

"Xin chào, nhưng tôi hình như chưa gặp cô bao giờ." Carlisle mở miệng trả lời, lễ phép cầm tay cô gái.

Bị Carlisle che cửa, Sesshomaru không mở cửa được bất đắc dĩ lắc đầu, xoay người đi ra từ cửa sau. Sau khi nhìn Carlisle đang liếc mình, hắn quay sang nhìn Alice và Jasper, nhưng có vẻ như quỷ hút máu tên Jasper trông đau đớn hơn kể từ khi hắn xuất hiện...

"Nào nào, bình tĩnh, bình tĩnh, Jasper đến nhìn em, không sao đâu, anh có thể làm được mà." Alice quay đầu lại, ôm đầu Jasper một cách bình tĩnh, nhìn chằm chằm vào đôi mắt của anh một cách khéo léo và trìu mến dịu dàng. Rõ ràng đây không phải là lần đầu tiên, nhưng nó rất hiệu quả. Theo giọng nói của cô ấy, những đường gân bạo lực trên cổ, trán và cơ thể căng cứng của Jasper dịu đi với giọng nói của Alice.

Carlisle nhướng mày, cảm thấy cô gái này không hề đơn giản, có thể trấn an cảm xúc vào thời kì này của quỷ hút máu, hay là do chàng trai kia yêu cô nên mới có thể khắc chế được cảm xúc của mình.

Bên ngoài tuyết rơi dày đặc hiển nhiên không phải nơi thích hợp để nói chuyện, tuy vẫn chưa biết bọn họ có ý gì, nhưng có thể cả hai không hề có ác ý, cho nên Carlisle mời cả hai vào nhà, để mọi người có thể ngồi xuống từ từ nói chuyện. Tuy nói quỷ hút máu không sợ rét lạnh, hay Sesshomaru có yêu lực hoàn toàn có thể chống đỡ mấy thứ này, nhưng Carlisle không muốn Sesshomaru đứng ngoài hít gió trời như thế.

"Tôi từ nhỏ đã có thể tiên tri, tuy năng lực này không mang được bao nhiêu may mắn cho tôi, nhưng cũng không phải không có, đầu tiên là gặp được Jasper, thứ hai là tìm được hai người, tôi hy vọng có thể trở thành đồng bọn của mọi người." Alice cầm tách trà, nhìn Sesshomaru và Carlisle.

Carlisle không nghĩ rằn cả hai đi hàng ngàn dặm để gia nhập hàng ngũ ăn chay không được quỷ hút máu công nhận, nhưng không thể phủ nhận rằng ông ngưỡng mộ quyết tâm của họ. Không ai rõ ràng hơn hắn cái cảm giác ăn chay là thế nào, bản năng thèm khát máu người đòi hỏi sự tự chủ mà người thường không thể tưởng tượng được. Vì vậy, đôi mắt vàng của anh ấy lộ ra một nụ cười ấm áp, anh ấy đưa tay ra và nói với hai người họ: "Hoan nghênh hai đứa gia nhập gia đình Cullen, ta là Carlisle, đây là bạn lữ của ta Sesshomaru."

"Hoan nghênh hai người gia nhập, hy vọng chúng ta trở thành người môt nhà." Sesshomaru vẫn luôn ngồi bên cạnh Carluisle nghe Alice kể. Hắn không biết một cô bé đã trải qua những gì mới có thể nói rằng cuộc sống của mình chỉ có vài lần may mắn, nhưng không thể phủ nhận rằng hắn rất thích Alisce, cô khiến hắn nhớ đến Rin.

Hốc mắt Alice đỏ lên, che dấu bằng cách ôm chầm lấy Jasper bên cạnh, chờ đến khi cảm xúc ổn định lại mới quay đầu nói "Jasper mới thay đổi thực đơn gàn đây, cho nên còn đang trong thời kì phát cuồng, con sẽ quan sát anh ấy, nhưng mà anh ấy cũng có thể tự khống chế mình."

Carlisle cười lắc đầu, đặt tay lên hông Sesshomaru, nhìn ánh mắt chăm chú nhìn Alice của Jasper mà hài hước noiu1: "Bọn ta đương nhiên tin rằng con sẽ quan sát nó, đương nhiên, nó luon nhìn con, ta nghĩ nó có thể khống chế bản thân mình vì con đó."

Biệt thự rất lớn, còn rất nhiều phòng trống, nếu quyết định cho Alice và Jasper thành người nhà, vậy hai người bọn họ khẳng định sẽ đi chọn phòng mình thích, cuối cùng, Alice chọn căn phòng đầu tiên trên lầu hai.

Bên ngoài cửa sổ sát đất là một ban công rất lớn, bên ngoài ban công là một cành cây đại thụ rất to, giờ đang phủ đầy tuyết, trông như đang khoát lên mình một chiếc áo trắng. Cô chỉ vừa liếc mắt đã thích căn nhà này, cô rất thích nhảy trên thân cây dưới ánh trăng, như thế mới có cảm giác gần gủi với thiên nhiên, nên cái cây này như vì cô mà mọc lên.

Cô nắm tay Jasper "Jasper, chúng ta ở đây nhé, em thích cái cây này, như thế em có thể nhảy cho anh xem rồi."

Cách xa nguồn máu tươi, Jasper cuối cùng cũng không cần vất vả áp chế bản năng của mình nữa, nghe Alice nói xong, anh ôm chặt Alice như đang ôm lấy cả thế giới, nhẹ nhàng nói "Em thích anh cũng thích, sở thích của anh tồn tại vì em, em là tinh linh của riêng anh."

Sesshomaru và Carlisle lúc đó cũng đang ngồi chung một chỗ, nhấm nháp rượu, thưởng thức khung cảnh tuyết rơi ngoài cửa sổ, không cần nói gì, cũng khiến bầu không khí xung quanh hoà hợp vô cùng.

Edward và Armnd ở Italy xa xa vì vài chuyện nhỏ mà cãi nhau một trận, Edward giận dỗi dựa vào bức tường đầy thường xuân một mình bỗng nhiên thấy trước mắt tối sầm, vừa mở mắt ra đã thấy Armnd bắt chước người nhện leo xuống, trong tay là cái nhẫn tượng trưng cho quyền lực tối cao nhất Volturi, dùng ngữ khí nghiêm túc chưa từng có nói "Edward Cullen, em có nguyện ý ở cùng anh hết cái sinh mệnh dài đằng đẵng này chứ, mãi đến khi thế giới bị huỷ diệt."

".........Em nghĩ mình còn đang tức giận, anh cứ thế mà cầu hôn sao?" Edward ôm tay liếc xéo Armnd.

Đeo nhẫn thẳng vào tay Edward, cứng rắn ôm cậu vào lòng, cắn một chút lên môi cậu nói: "Em đồng ý rồi đấy, có không cũng phải có."

"Biến thái." Edward trợn trắng mắt mắng, nhưng bên khoé miệng lại là nụ cười xán lạn, nhẹ nhàng thổi vào tai Armnd "Em nguyện ý."

Mà Esme bị tác giả quên đi trong lúc đi khắp nơi lại gặp được một bé trai rất giống con trai mình, đó là một thành phố xinh đẹp, vì hoàn thành giấc mộng của mình, bà trở thành gia sư riêng của nó, lại không ngờ thằng bé có một người cha khó chịu đến thế.

Mọi thứ đi theo quỹ đạo đã định sẵn, những người đã định sẵn sẽ gặp nhau và sống trọn đời mình, dù tháng năm có ra sao, có người bên cạnh là đủ.

TOÀN VĂN HOÀN

Hoon: Lại một bộ, vì vài lý do, nên mình mới tiếp nhận edit truyện từ chap 8 trở đi, cảm ơn mọi người đã kiên nhẫn đọc hết bộ truyện này nhé. Chúng ta đành phải tạm chia tay Sesshoumaru và Carlisle thôi, mong là sẽ gặp lại họ một ngày không xa. Nếu bạn yêu thích truyện của Team, hãy bấm follow để nhận được thông báo về những tác phẩm mới nhé, biết đâu sẽ có một tác phẩm hợp ý bạn thì sao. Thế thôi, một ngày tốt lành.

26/1/2021

trước tiếp
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.