Em Muốn Trái Tim Anh Một Lần Nữa Vì Em Mà Rỉ Máu Đúng Không?

Chương 68: Ngoại truyện


trước tiếp

Bảo Anh mang thai 5 tháng:

-Vợ uống sữa nè! Con đói rồi

-Thôi…em ngán lắm rồi…không uống đâu. Nó nhõng nhẽo

-Uống ngoan nào. Hăn ôm nó dỗ dành

Nó miễm cười, uống hết ly sữa…

Từ lúc mang thai, hắn không cho nó động vào việc nhà, muốn gì cần gì thì cứ nói hắn…riết rồi nó cũng chán…nó cùng Hân trốn hắn một ngày

-Vợ ơi anh về rồi nè! - Hắn hôm nay về sớm

-Vợ ơi!

Không nghe nó trả lời, hắn đi tìm xung quanh nhà vẫn không thấy nó đâu, hoảng loạn hắn gọi điện cho Phi Nhân - Phi Nhân cũng không biết, gọi cho Bảo Trân – Bảo Trân cũng không hay, gọi cho Hân thì Hân tắt máy , gọi cho Nhật Bảo thì cũng như hắn Nhật Bảo đang tìm vợ cậu…

-Sao rồi có tin gì về hai người đó chưa? - Nhật Bảo lại nhà hắn

-Chưa, không biết họ đi đâu sáng giờ nữa - Hắn ôm đầu

Cánh cổng được mở ra, một người mang bầu, một người bế cậu nhóc được 5 tháng cười nói vui vẻ đi vào…nhưng họ đâu biết trong nhà đang có hai gương mặt như ác quỷ nhìn về phía họ

-Em đi đâu thế? Hắn gầm lên

-Em… - Nó nhìn mặt hắn hoảng sợ

-Còn em với con đi đâu thế? – Nhật Bảo nhẹ nhàng hơn

Hắn nhìn mặt nó tái xanh mà tức cười, không giận nó mà hắn chỉ muốn nó đi đâu cũng nên cho hắn hay

-Bọn em đi mua ít đồ, ở nhà riết chán quá – Hân nhẹ nhàng

-Em… - Nó luống cuống vì biết mình đã sai

-Ngốc quá! Em biết anh lo lắng không hả? Sao này đi đâu phải nói anh một tiếng chứ? Anh sợ em sẽ bỏ anh mà đi, em biết không? - Hắn ôm nó, dịu dàng nói

-Em xin lỗi, em hứa… không như thế nữa!!

Nhật Bảo cũng ôm Hân vào lòng, hôn lên má đứa con trai kháu khỉnh…đứa bé miễm cười

---------------

Hai tuần nữa là nó và hắn sẽ chào đón cô công chúa ra đời nhưng hắn phải sang Mĩ vì công ty bên ấy có một vài trục trặc không thể không có hắn. Hắn lo lắng không muốn để nó ở nhà trong lúc này nhưng nó một mực bắt hắn đi

-Anh đi chỉ một tuần thôi mà, em còn 2 tuần nữa mới sinh, anh yên tâm đi nhé!

-Nhưng…

-Anh không đi em buồn đấy, em không muốn vì em mà công ty có chuyện không hay

-Uhm…nhưng anh sẽ nhanh chóng về với mẹ con em

Tiễn hắn ra sân bay, Phi Nhân đưa nó về nhà, Phi Nhân đã nhận lời chăm sóc nó hộ hắn trước lúc hắn lên chuyến bay. Mỗi ngày Phi Nhân cùng Bảo Trân đều sang nhà nó xem nó ăn uống như thế nào, trò chuyện cho nó đỡ buồn

Hôm nay cũng thế, nhưng vào trong thì hai người họ hoảng hốt, nó đang đao bụng quằng quại nằm trên nền nhà, còn 1 tuần nữa nó mới sinh nhưng…Họ nhanh chóng đưa nó đến bệnh viện

Phi Nhân báo tin cho hắn hay, hắn lập tức đi ngay chuyến bay sớm nhất có thể.

Hai giờ đồng hồ trôi qua mà vẫn chưa có động tĩnh gì, Phi Nhân, Bảo Anh, Hân, Nhật Bảo và mọi người đang bên ngoài chờ đợi trong lo lắng

Bác sĩ đang giúp nó nhưng đứa bé sinh khó, nhịp tim của nó đang chậm dần…một cuộc điện thoại được đưa đến bên tai nó

-Vợ nghe anh nói không? Anh biết em sẽ làm được, cố gắng hít thật sâu…em sẽ làm được mà…Anh đang trên đường đến với mẹ con em đây, anh biết vợ anh sẽ làm được mà

Tiếng nói ấm áp văng vẳng bên tai nó, vô thức nó làm theo những gì nghe được…Oe…oe…tiếng khóc của đứa trẻ, nó nghe được tiếng khóc của đứa trẻ, miễm cười rồi thiếp đi

Cách, tiếng mở cửa của bác sĩ, tiếng khóc trẻ con vang ra, hắn đã đến….

-Chúc mừng anh, một tiểu công chúa đáng yêu

-Cám ơn…Hắn vui mừng nhìn đứa bé – Còn vợ tôi, cô ấy sao rồi?

-Cô ấy cần nghỉ ngơi, mọi người vào thăm sau nhá!

Hắn vui mừng nhìn qua khe cửa, nó nằm đó gương mặt thể hiện một niềm hạnh phúc lớn…Hắn nhìn tiểu thiên thần của mình…miễm cười hạnh phúc. Bảo Trân cùng Phi Nhân cùng mọi người ra về trong niềm hạnh phúc vì họ cũng sắp có một thiên thần. Hắn nhìn nó thổn thức

-Cám ơn em đã đến trong cuộc đời anh và đã cho anh môt tiểu thiên thần đáng yêu như thế! Anh yêu em, vợ à!

------------------

Ngôi nhà chung hôm nay đông đủ tất cả mọi người, nụ cười không lúc nào thiếu vắng trong ngôi nhà này

-Băng Anh, con nghịch quá, ba đánh đòn bây giờ - Hắn đuổi theo con bé 5 tuổi (con của hắn và nó)

-Lêu lêu ba không bắt được con đâu - Băng Anh

-Thấy chưa, tiểu công chúa của cậu nghịch quá sau này ai dám lấy chứ? – Nhật Bảo

-Cậu vừa nói gì hả? Hehe vậy sao này Gia Bảo nhà cậu có phước rồi đấy – Hắn nhìn thằng bé 7 tuổi nói

-Dạ ba Băng yêu tâm sau này con nhất định sẽ cưới Băng Anh – Gia Bảo (con của Nhật Bảo – Gia Hân)

-Haha cậu nghe rồi đấy – Hắn nhìn Nhật Bảo đang nhăng mặt nhìn cô công chúa nhỏ của mình mà cười phá lên

-Haha bọn mình làm chứng nhá! - Bảo Nam nói, Vân Kỳ và Thiên Ân gật đầu

-Mọi người đang nói chuyện gì vui thế? Cao Kỳ cùng nó, Bảo Trân, Hân dưới bếp đi lên

-Mọi người đang nói sau này Băng với Bảo sẽ làm suôi ấy mà haha – Bảo Nam nói

-Vậy hả? Vậy sau này mình cùng làm suôi với nhau nhá, Bảo Anh! – Cao Kỳ

-Uhm hihi vậy còn gì vui cho bằng - Nó

-Hả? Không không được đâu…em nhìn cái thằng con nó xem mặt lạnh lùng như ba nó ấy, tội nghiệp con mình

Bảo Nam nhìn Thiên Vũ (con trai 3 tuồi của nó và hắn) vẻ mặt nhăng nhó nói, hắn chau mày nhìn Bảo Nam như muốn giết người làm cậu toát mồ hôi

-Thôi được rồi…nhưng mà sau này nó mà ăn hiếp Lina nhà tớ, tớ sẽ không tha đâu…Mặt Bảo Nam nhăng nhó “Biết thế đã không nhiều chuyện”

Hahaha mọi người cùng cười ầm lên nhìn hai đứa trẻ, thằng con trai Thiên Vũ khoanh tay trước ngực chau mày giống hệt như ba nó, đứa con gái Băng Anh thì chạy lăng xăng chọc phá mấy đứa nhỏ khóc la…Nhật Bảo và Bảo Nam nhìn theo rồi nhìn nhau….nhăn mặt lắc đầu.

HOÀN

trước tiếp
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.