Xúc động bức thư ông bố gửi con gái trượt đại học

An Nhiên - 08/10/2020

Trượt đại học thì cũng không có nghĩa cuộc đời này chấm hết. Nếu nỗ lực và cố gắng các con vẫn có thể làm lại hoặc thành công bằng con đường khác.

Gửi con gái yêu của bố!

Bố biết con vừa trải qua 1 kì thi vô cùng cam go, vất vả và cân não. Bố biết con gái bố đã nỗ lực và cố gắng rất nhiều. Lúc kì thi kết thúc, dù chưa biết điểm của con nhưng bố vẫn thấy cảm phục và tự hào về con gái của bố vì con đã quyết tâm hết mình với kì thi quan trọng nhất cuộc đời.

Bố cứ ngỡ thì xong là có thể thở phào nhẹ nhõm, con gái bố có thể thoải mái ăn ngủ mà không phải thức sáng đêm ôn bài như trước nữa. Nhưng thực tế cho thấy nó còn nặng nề hơn ngày chưa thi rất nhiều, mỗi ngày trôi qua con và cả gia đình mình đều sống trong thấp thỏm chờ đợi kết quả. Bố thấy con gái bố gầy đi, ít nói chuyện và cười đùa như trước. Bố biết con đã áp lực và lo lắng rất nhiều.

Xúc động bức thư ông bố gửi con gái trượt đại học - Ảnh 1
Ảnh minh họa

Rồi cái ngày ấy cũng đến, ngày con biết điểm cả nhà ai cũng vui vì điểm con khá cao, 24.5 con số mà trước bố cố mãi cũng chẳng đạt được. Nhưng chỉ vài ngày trước đấy khi biết điểm chuẩn bố thấy con khóc sưng mắt. Con òa khóc nức nở, con đóng phòng lại vì con thiếu 0.25 so với điểm chuẩn. Nhìn con buồn lòng bố như ai xát muối. Khi con bảo: "Con trượt đại học rồi bố à, con xin lỗi" trái tim bố như ai bóp nghẹt, bố thương con gái bố rất nhiều. Nhưng con à, chẳng phải chỉ là 0.25 điểm thôi sao, có phải 10 điểm hay 20 điểm đâu, con gái bố giỏi lắm rồi. Không việc gì phải buồn con nhé, thua keo này ta bày keo khác.

Cả đêm con không ăn gì con tự nhốt mình trong phòng, bố biết con buồn, bố và mẹ cũng chẳng thể chợp mắt nổi. Nên bố đã quyết định viết bức thư này gửi con.

Con gái yêu của bố nếu con đỗ nguyện vọng 1 cũng tốt mà không đỗ cũng chẳng sao. Con vẫn có thể chọn trường khác cơ mà với điểm số của con vẫn có rất nhiều trường chào đón. Hoặc thích thì sang năm con có thể thi lại. Ngày xưa bà nội nói với bố: "Con học trường nào cũng được miễn con thấy vui vẻ là được và sau này ra trường làm việc gì cũng được miễn kiếm ra tiền và không phạm pháp là được". Câu nói đó khiến bố nhớ mãi và biết ơn bà rất nhiều, giờ bố cũng muốn nói lại với con như vậy: "Hãy học gì con muốn và làm gì con thích" bố sẽ luôn ủng hộ con.

10 năm nữa, 20 năm nữa chẳng ai hỏi con là: “Con thi đại học bao nhiêu điểm hay con học trường nào?”. Thứ mọi người quan tâm là con có sống tốt không, hạnh phúc hay không và có phải người tử tế hay không mà thôi. Lúc đó họ quan tâm đến việc con đang làm gì có năng lực hay không hơn là những con số điểm thi.

Là bố mẹ ai cũng muốn con mình học đại học đỗ đạt nhưng con à, bố cũng phải nói rõ với con 1 điều đại học không phải là con đường duy nhất đi đến thành công. Có người học đại học ra cuối cùng cũng cất bằng vào tủ để về lấy chồng, lấy vợ thậm chí đi làm công nhân hay làm thuê cho người chẳng học hành gì. Có người không có bằng cấp cũng trở nên giàu có vì họ có nỗ lực, có quyết tâm.

Lớp bố có 3 người bạn, 1 người học rất giỏi đỗ đại học điểm cao là thủ khoa của trường, bây giờ cũng chỉ là 1 công chức bình thường. 1 người bạn học đại học Bách Khoa được 2 năm thì bỏ dở về kinh doanh, còn 1 người nữa học kém hơn nên thi trượt và chọn đi học nghề.

Bây giờ chú học nghề nay đã có 3 xưởng gỗ xuất ra nước ngoài mua liền 3 biệt thự, còn người làm kinh doanh kia sau bao lần suýt bán nhà của bố mẹ để trả nợ thì nay công ty đã lớn mạnh. Còn người làm công chức tuy nghe tên chức vụ rất oai nhưng lương cũng chỉ 6, 7 triệu và đang mua nhà trả góp.

Bố nói vậy không có nghĩa bố cổ xúy con từ bỏ đại học, hay nói học đại học là không thành công. Bố không phải công nhận rằng phần lớn người làm to, đỗ đạt và có công danh rực rỡ đều từ học đại học mà ra nhưng nó không phải con đường duy nhất dẫn đến thành công con à. Không phải ai học đại học cũng thành danh và không phải ai học nghề hay không học hành gì cũng thất bại và thành người làm thuê suốt đời. Miễn chúng ta có ý chí, có nghị lực thì con đường sẽ rộng mở.

Chúng ta sinh ra để sống một cuộc đời có ý nghĩa, một cuộc sống có hạnh phúc, và những thứ đó không quyết định bởi việc đỗ hay trượt đại học, mà quyết định bởi cách chúng ta đối mặt với mọi thứ thế nào. Con trượt trường đó con vẫn có cơ hội chọn lại cơ mà, vì thế đừng buồn con nhé.

Bố không mong con sau này con sẽ làm ông nọ bà kia, thứ bố mong là con gái bố sống hạnh phúc, bình an và làm người tử tế là đủ. Hãy học gì con thấy vui và làm gì con thấy thích, dù thế nào bố mẹ cũng bên con, yêu con và tự hào về con.