Đẻ xong vợ thành não cá vàng, đến con cũng bỏ quên được

Linh San - 08/10/2020

Từ sau ngày sinh, vợ não cá vàng kinh khủng. Tôi có cảm giác như cơn đau đẻ đã khiến cho trí nhớ của vợ tôi bị rớt ra ngoài, bác sĩ quên nhặt lại.

Thấy vợ hớn hở đi vào nhà sau buổi hẹn cafe với bạn bè, tôi thấy buồn cười. Cái cảm giác sau sinh 6 tháng mới được ra khỏi nhà chắc là sướng khó tả lắm. Lại còn được đi mà gặp hội chị em để tán phét chuyện này chuyện kia nữa, hỏi sao mà không vui cho được. Chắc vợ tôi đã phải chờ đợi cái ngày này từ lâu lắm rồi. Chứ tính cô ấy tôi biết, thích vui vẻ, hướng ngoại, bụng bầu 9 tháng to đùng rồi mà vẫn còn vác đi chơi cơ mà.

Thế nhưng tôi nhanh chóng nhận ra điều kì lạ:

- Này em, con đâu?

- Con ở nhà với anh mà. Em có cho con đi đâu.

- Em điên rồi. Em nhớ lại đi, em bảo mang con đi cho các bạn em bế cơ mà. Em còn mang cả sữa, cả bỉm của con đi đấy thôi.

- C.hết rồi, em để quên con rồi anh ơi. Nhưng mà quên con ở đâu mới được chứ. Uống cafe xong em còn đi mua đồ nữa cơ.

Đẻ xong vợ thành não cá vàng, đến con cũng bỏ quên được - Ảnh 1
Vợ não cá vàng ngày càng nặng (Ảnh minh họa)

Lúc này tôi còn bụng dạ nào mà trách vợ nữa, chỉ còn biết náo loạn đi tìm con. Lực lượng gia đình hùng hậu được huy động để đi tìm bảo bối của gia đình. Tôi với vợ đến thẳng quán cafe thì thấy mấy em nhân viên ở đó đang bế con của mình.

Vợ tôi thấy con thì khóc lóc mếu máo nhìn đến tội. Mấy em nhân viên bảo, bạn vợ tôi về trước, vợ tôi ở lại chụp cho con mấy cái ảnh, xong thế nào gọi thanh toán thì lại để con lại. Tôi cũng đến bó tay với vợ. Về nhà thấy vợ cứ ôm rịt lấy con chẳng rời tay tôi lại thương nhiều hơn là giận.

Từ sau ngày sinh, vợ não cá vàng kinh khủng. Tôi có cảm giác như cơn đau đẻ đã khiến cho trí nhớ của vợ tôi bị rớt ra ngoài, bác sĩ quên nhặt lại. Tháng đầu ở cữ thì còn có mọi người giúp đỡ, nhưng những tháng sau đó, mình vợ tôi phải vật lộn với ông con nhèo nhẽo khóc cả ngày, đến ăn con còn chẳng được nhai kĩ, ngủ luôn trong tình trạng động nhẹ cũng phải dậy.

Ăn không ngon, ngủ cũng chẳng yên, vợ não cá vàng ngày càng nặng. Đi pha sữa cho con nhưng lại bỏ vào tủ lạnh, cứ lục tung cả nhà lên để tìm bình sữa. Tắm xong rồi mà vẫn cứ lẩn thẩn chẳng nhớ mình cầm khăn tắm để làm cái gì. Cho quần áo vào máy giặt xong nghe tiếng con khóc là cũng quên luôn chẳng ấn giặt, tôi mà không về là quần áo cũng cứ để trong đó luôn. Thấy vợ vất vả, tôi cũng bảo cứ để đêm tôi trông giúp cô ấy, thế nhưng vợ toàn gạt đi:

Đẻ xong vợ thành não cá vàng, đến con cũng bỏ quên được - Ảnh 2
Biết là vợ nói thế nhưng tôi vẫn cứ phải giúp vợ (Ảnh minh họa)

- Anh đi làm cả ngày còn vất vả hơn cả em. Em ở nhà có mỗi chăm con với dọn dẹp loanh quanh, lúc nào mệt thì ngủ cùng con luôn. Anh lo làm gì.

- Cứ để anh giúp em, cho em có thời gian nghỉ ngơi.

- Không sao đâu. Em bây giờ vẫn khỏe lắm. Còn cái chứng hay quên, em sẽ ghi ra giấy, lúc nào cũng mang theo người để nhắc nhở mình.

Biết là vợ nói thế nhưng tôi vẫn cứ phải giúp vợ. Thế nhưng với riêng cái chứng não cá vàng thì chắc là phải bó tay. Ngay cả cái việc ghi ra giấy dường như cũng chẳng ăn thua được. Như hôm rồi nhìn vợ phồng rộp cả tay chỉ vì quên mất cái nồi vừa đun xong, mới tắt bếp mà hồn nhiên dùng tay không bê xuống. Tôi xót xa mắng cho mà lòng cứ đau quặn lại. Có khi cô ấy nhét bỉm bẩn của con vào tủ lạnh, chìa khóa thì cho vào cốp xe xong dập yên xe lại là điều bình thường. Đi chợ còn quên xe ngoài chợ về khóc rình rang là mất xe rồi hôm sau ra chợ bác trông xe mắng cho 1 trận là tại không đến mà đưa xe về thì mới vỡ lẽ ra cười trừ. Còn tình trạng trả tiền xong không lấy đồ ăn về cũng thường xuyên luôn. Đến cả tên anh trai chồng mà vợ tôi cũng còn quên được thì mọi người hiểu thế nào rồi đấy.

Để rồi đến cái chuyện bỏ quên con của ngày hôm nay thì tôi không còn gì để diễn tả nữa rồi. Biết là vợ tôi không cố ý, chỉ là sinh xong trí nhớ bị giảm sút nên cô ấy mới trở nên như vậy nhưng tôi thật sự không hiểu nổi mọi người ạ, đến con mà cô ấy cũng quên được thì thật quan ngại. Nghĩ vừa lo nhưng cũng thấy xót xa. Đúng là phụ nữ sinh con, hy sinh nhiều quá. Chẳng những là tuổi trẻ, sức lực, thời gian, ngay đến cả trí nhớ của bản thân mình cũng chẳng thể nào giữ được. Vợ tôi dường như đã mất đi gần hết những thứ quý giá mà một người phụ nữ vô cùng coi trọng. Thương vợ mà tôi chẳng biết làm thế nào được.

Viết ra chẳng phải là để kể lể, mà chỉ là tâm trạng quá, thương vợ quá nên mới có vài dòng chia sẻ với các anh em, những người đàn làm cha, làm chồng. Hãy trân trọng, yêu thương vợ con mình, đừng vì sự lãng quên của vợ mà mắng mỏ, trách móc cô ấy làm không được việc. Hãy nhớ rằng để mang đến hạnh phúc trọn vẹn cho bạn, cô ấy đã chấp nhận hy sinh, đánh đổi những thứ quý giá nhất của cuộc đời mình.