Người đàn ông không dám bước vào cửa hàng vì quần áo bẩn cất giọng: "Cô ơi, bộ này bao tiền, tôi mua cho vợ tôi mặc Tết, 45 kg có vừa không cô?

kimkhuong - 22/01/2020

Đúng rồi, tôi mua cho vợ tôi mặc Tết, cả năm vất vả rồi giờ cho bà ấy mặc cho tươm tất chút. Vợ tôi nhỏ lắm, có 45 kg thôi. Mặc có vừa không cô nhỉ?.

Ngày 28 Tết, nhiều cửa hàng quần áo đều đã đóng cửa nghỉ Tết nhưng tôi vẫn cố mở đến 10h đêm ngày 28 rồi mới nghỉ. Dù sao thì tầm này cũng vẫn còn khá nhiều khách đến mua nên tôi cũng cố. 6 năm bán hàng tôi gặp rất nhiều người, khó tính có mà dễ tĩnh cũng có, nghèo có mà giàu sang cũng có.

Vậy nhưng đúng 9h tối ngày 28 Tết thì tôi gặp một vị khách đặc biệt, người đàn ông ấy tầm khoảng 50 tuổi, mặc bộ quần áo cũ kỹ, lại còn bị rách ở nhiều chỗ. Ông ấy cứ đi qua đi lại cửa hàng tôi mà không dám vào.

Ban đầu tôi sợ, vì nghĩ hay là ông ta định lao vào ăn trộm, giờ tết nhất đến nơi rồi thì không biết đâu mà lần được. Tôi cũng không dám ra mở cửa mà cứ đứng quan sát như vậy.

Người đàn ông không dám bước vào cửa hàng vì quần áo bẩn cất giọng: Cô ơi, bộ này bao tiền, tôi mua cho vợ tôi mặc Tết, 45 kg có vừa không cô? - Ảnh 1
(Nguồn Internet)

Cứ mỗi lần có khách vào mua thì ông ấy lại cố dòm mắt vào nhìn, cứ vậy mất lượt khách đi vào mà ông ấy vẫn cứ đứng ở đó. Tôi phát hện ra là ông ấy đứng nhìn chằm chằm bộ quần áo mà ma nơ canh đang mặc. Tôi đoán chắc là ông ấy muốn mua bộ đó nên tôi chạy ra mở cửa, với tôi thì khách nào cũng như nhau, không có chuyện tôi phân biệt khách giàu với khách nghèo.

Lúc tôi mở cửa thì ông ấy định quay đi nhưng tôi bảo:

- Chú muốn mua quần áo phải không? Chú vào cửa hàng lựa cho dễ ạ.

- Nhưng mà quần áo tôi bẩn quá, sợ vào đó làm bẩn cửa hàng cô rồi làm khách cô chạy hết đấy. Sẵn đây cô cho tôi hỏi bộ quần áo này bao tiền?

- Chú muốn hỏi bộ quần áo nữ này ạ?

Người đàn ông không dám bước vào cửa hàng vì quần áo bẩn cất giọng: Cô ơi, bộ này bao tiền, tôi mua cho vợ tôi mặc Tết, 45 kg có vừa không cô? - Ảnh 2
(Nguồn Internet)

- Đúng rồi, tôi mua cho vợ tôi mặc Tết, cả năm vất vả rồi giờ cho bà ấy mặc cho tươm tất chút. Vợ tôi nhỏ lắm, có 45 kg thôi. Mặc có vừa không cô nhỉ?

- Cháu sẽ tìm size vừa cho chú. Chú cứ vào cửa hàng đi, đừng ngại gì cả.

Tôi phải nói mãi thì chú ấy mới đồng ý, lúc chú ấy vào đi xem hết một lượt thì vẫn ưng ý bộ quần áo chú ấy chọn ban đầu. Vừa lựa đồ chú ấy vừa kể hai vợ chồng chú cưới nhau đã được 24 năm, vậy nhưng hai người không có con cái nên cứ sống nương tựa vào nhau. Vợ chú bán rau, bán cá ngoài chợ còn chú thì chạy xe ôm, chở đồ, ai thuê gì làm nấy.

Chú còn khoe nay chạy được 3 chuyến nên có tiền muốn mua cho vợ bộ quần áo, chú còn nói:

Người đàn ông không dám bước vào cửa hàng vì quần áo bẩn cất giọng: Cô ơi, bộ này bao tiền, tôi mua cho vợ tôi mặc Tết, 45 kg có vừa không cô? - Ảnh 3
(Nguồn Internet - Ảnh minh họa)

- Mình mặc ra sao được, nhưng vợ cứ phải cho mặc đẹp. Bởi vợ là để yêu thương mà.

Lúc nghe đến đó tôi suýt khóc, thời nay người ta yêu đương vào tháng đã chán rồi bỏ nhau. Thế mà tình yêu của cô chú đây lại bền vững theo thời gian, có được người chồng quan tâm, yêu thương như này chắc chắn vợ chú sẽ hạnh phúc lắm. Tôi có ý định biếu chú bộ quần áo để tặng vợ nhưng chú từ chối:

- Cứ để chú trả tiền, cháu cũng đi làm vất vả mới kiếm ra đồng tiền. Chú còn sức khỏe thì còn làm được, với cả đây là quà tặng vợ nên chú mua bằng chính đồng tiền chú làm ra.

Chú không chịu nhận món quà tôi tặng nên tôi quyết định lấy giá thấp nhất, nhìn chú mỉm cười mà tôi thấy hạnh phúc. Tới lúc chú ra khỏi cửa hàng thì tôi cũng quyết định đóng cửa nghỉ Tết sớm rồi về với bố mẹ của mình. Tết là dịp sum họp gia đình, nhờ có chú mà tôi mới thấu hiểu được bài học gia đình mình mới là trên hết.

Hạ Bối