Bỏ mặc vợ mất con nằm trong viện, chồng vẫn ung dung đón nhân tình đến nhà nghỉ: "Đằng nào con chẳng mất rồi"

maithuy - 17/08/2020

Rồi cô cũng tìm thấy anh đúng ngay lúc anh và ả nhân tình đi ra từ nhà nghỉ. Có điều phát hiện ra cô, thay vì đứng lại, anh bỏ chạy.

Cứ bảo lấy được chồng giàu có, đẹp trai là sung sướng, thế nhưng cuộc đời cô lại giống như một tấn bi kịch mà đến cuối cùng, con đường thoát khỏi duy nhất chỉ có thể nhắc đến hai chữ ly hôn.

Lúc được anh ngỏ lời cầu hôn, khoác lên mình chiếc váy cưới lộng lẫy cô đã tin rằng mình là người phụ nữ hạnh phúc nhất thế gian này. Nhất là khi biết tin mình đã mang thai con của anh, cô lại càng hạnh phúc hơn nữa. Tình yêu mà đơm hoa, kết trái chắc chắn sẽ đảm bảo được sự lâu bền. Thế nhưng đó chỉ là những tưởng tượng của riêng bản thân cô mà thôi.

Mang thai được hơn 1 tháng thì cô phát hiện ra anh có những biểu hiện lạ. Đương nhiên, bằng trực giác của một người phụ nữ, cô nhanh chóng phát hiện ra rằng anh có nhân tình. Chẳng làm ầm ĩ lên, cô nhẹ nhàng nói chuyện với anh:

- Em biết anh có người phụ nữ khác thế nhưng vì con, vì tình yêu em dành cho anh vẫn còn, em chấp nhận nuốt đau đớn, cho anh một cơ hội để quay lại. Chúng mình cùng nhau bắt đầu lại từ đầu.

Bỏ mặc vợ mất con nằm trong viện, chồng vẫn ung dung đón nhân tình đến nhà nghỉ: Đằng nào con chẳng mất rồi - Ảnh 1
Nguồn Internet

Vừa mới nghe cô nói, anh đã quỳ xuống, xin lỗi cô rối rít. Anh bảo với cô rằng anh chỉ yếu lòng một chút khi bị cô nhân tình kia quyến rũ thôi chứ anh không bao giờ muốn phản bội cô. Anh còn thề thốt rằng sẽ không bao giờ anh khiến cho cô phải đau khổ nữa. Anh hứa sẽ trở thành một người chồng tốt, một người cha trách nhiệm.

Thế nhưng anh chỉ ngoan ngoãn được hơn 1 tháng thì lời hứa cũng theo gió mà bay. Phát hiện anh lại tiếp tục phản bội mình lần thứ hai. Cô choáng váng, xây xẩm mặt mày. Cô lao đi tìm anh, muốn anh giải thích rõ ràng mọi chuyện. Rồi cô cũng tìm thấy anh đúng ngay lúc anh và ả nhân tình đi ra từ nhà nghỉ.

Có điều phát hiện ra cô, thay vì đứng lại, anh bỏ chạy. Cô tức tốc đuổi theo, có lẽ cơn giận dữ đã khiến cho cô quên đi mất rằng mình đang mang thai. Cơn đau bụng ập đến khiến cho cô ngất lịm đi với hai hàng nước mắt. Tỉnh dậy, cô bàng hoàng nghe bác sĩ thông báo rằng mình đã hỏng thai. Nước mắt cô lăn dài vì hối hận. Cô đưa mắt nhìn quanh, chỉ có mình mẹ cô ở bên cạnh cô. Cô theo thói quen có hỏi anh đâu thì mẹ anh chỉ lắc đầu:

- Con xảy ra chuyện, mẹ gọi nhưng nó không nghe máy. Con nhắn tin cho nó xem.

Cô cười chua chát. Chắc anh vẫn chưa biết được cô đã bị mất con chỉ vì đuổi theo anh đâu. Cô cầm điện thoại, nhắn tin cho anh, sự giận giữ, uất hận cũng chỉ có thể dồn vào bàn phím điện thoại.

Đọc tin nhắn của cô, chẳng hiểu sao anh lại cười nhẹ một cái khó hiểu. Anh đang trên đường về nhà, anh định về thú tội với cô. Thế nhưng biết tin cô hỏng thai, anh lại rút điện thoại gọi cho nhân tình:

- Chúng mình đi nhà nghỉ vui vẻ tiếp thôi em!

- Nhưng em vừa mới nghe được cái tin là vợ anh hỏng thai mà? Anh phải vào viện chăm sóc cô ấy chứ?

Bỏ mặc vợ mất con nằm trong viện, chồng vẫn ung dung đón nhân tình đến nhà nghỉ: Đằng nào con chẳng mất rồi - Ảnh 2
Ảnh minh họa - Nguồn Internet

- Đằng nào con chẳng mất rồi, anh về cũng có giải quyết được gì đâu. Có khi càng khiến cho cô ta nổi điên hơn ấy chứ. Cũng tại cô ta, ai bảo cứ đâm đầu mà chạy theo anh làm cái gì. Ai khiến cô ta chứ?

- Anh lạnh lùng thế? Không sợ vợ bỏ à?

- Anh lạnh lùng vì anh đã dành hết sự ấm áp của mình cho em rồi. Vợ bỏ thì anh cưới em, có gì đâu mà phải lo.

Anh biết con vừa mất thế nhưng vẫn ung dung nhắn tin cho nhân tình rủ cô ta đi nhà nghỉ, bỏ mặc vợ đau đớn nằm một mình trong viện. Lương tâm của anh chắc vứt cho ch.ó nhai mất rồi. Còn cô, mất con, cô mới biết mình dại dột nhiều đến mức nào. Cô đau đớn chẳng còn sức mà khóc cứ nằm trơ trọi như cái x.ác không hồn.

Chẳng có gì đáng giá để cho cô phải đánh đổi hết, kể cả anh. Nhất là khi cô mất con chỉ vì chạy theo giữ lại một kẻ phản bội, tệ bạc, không cần đến cả con mình. Ly hôn là chuyện cô chỉ có thể làm lúc này. Nhưng nỗi đau mà cô phải chịu đựng cùng mất mát lớn kia thì chẳng gì có thể bù đắp được.

Linh San